Chuyện phiếm với người qua đường

(Thế giới matxa) - Trong phép xã giao thì lễ nghĩa là một mặt không thể thiếu, lễ cũng là trật tự trong trời đất, lẽ phép với người khác đó là bước mở đầu của giao tiếp. Platon nói: “Mình vô lẽ với người ta thì người ta sẽ khinh lại mình”. Người biết lễ phép với người khác chính là tự tôn trọng bản thân, xấc xược với người khác chính là biểu hiện của thói kiêu ngạo.

 

            Khi con người tiếp xúc với nhau, nếu là người thích mọi thứ phân minh rành mạch, sáng tỏ, không bị người ta làm thiệt hại, có thể là người đối xử rất đúng đạo nghĩa. Cách ứng xử ty tiện nhỏ nhen khiến người ta cảm thấy chán chường mệt mỏi, vì họ tỏ ra quá dè dặt thận trọng. Có người lại đòi hỏi người thân một cách quá cầu toàn, quá nghiêm khắc, chỉ mong mang lợi cho riêng mình, bất chấp khó khăn của người thân, khi người thân gặp tai họa, thì chẳng hỏi han quan tâm, thậm chí cố ý né tránh, đó là phong cách điển hình của dân buôn bán kẻ chợ, bạn đọc chớ nên học theo, loại người đó được đánh giá là không hiểu lễ nghĩa.

            Khi đối đãi với người thân, thì phải tỏ ra hào phòng hơn một ít, chớ có so đo tính toán nhiều, người ta cho mình tám lạng, mình phải trả lại nửa cân. Thậm chí người ta kích mình một tấc mình phải kích lại một thước, như vậy thì quan hệ mới tăng tiến, mới bền lâu, như vậy mới gọi là biết giữ lễ nghĩa.

            Sử Tấn Thần cho rằng “Khi giao tiếp với người giàu có quyền quý thì giữ lễ không khó, giữ  ơn mới khó, khi giao tiếp với người nghèo khó thấp hèn thì giữ ơn không  khó, giữ lễ mới khó”. Với người dưng nước lã thì lập luận này coi chừng khó đứng vững.

            Khi Chu Đức còn trẻ, ông đặc biệt chú ý quan hệ với bà con họ hàng, lúc nào cũng giữ đúng lễ phép, lúc thường ông nhiệt tình giúp người thân giải quyết khó khăn. Không bao giờ tính toán hơn thiệt cho riêng mình, vì thế trong họ hàng ai cũng giữ ấn tượng tốt về ông, họ sống với nhau rất chan hòa cởi mở.

            Ở tuổi thanh niên, Chu Đức là một chàng trai cường tránh vạm vỡ, khi đến mùa vụ, ông thu hoạch lúa của mình xong rất sớm, nhưng ông không nghỉ ngơi mà đi làm giúp bà con, ngày nào cũng gắng sức làm, lúc về mệt mỏi rã rời, nhưng hôm sau lại tiếp tục đi làm giúp, chưa bao giờ ông phàn nàn về chuyện đó.

            Một hôm Chu Đức đến giúp nhà ông chú họ gặt lúa nhưng ông chú họ lại là con người bủn xỉn keo kiệt lại rất đa nghi, thấy Chu Đức đến làm hộ lại sợ nhân cơ hội ăn cắp hoa màu của ông ta cho nên ông luôn luôn để mắt theo dõi Chu Đức, nhất là khi Chu Đức chào ra về, ông đã lén kiểm tra cái bao đựng dụng cụ của anh, xem có lấy gì bỏ vào đó không, Chu Đức biết tất cả chuyện đó, nhưng chỉ cười nói vui vẻ: “Thưa chú, công việc xong rồi, cháu về đây nhé, mẹ cháu đang chờ cháu về nhà ăn cơm”.

            Nói xong khoác cái bao than thản ra về. Ông chú nghĩ lại, trong lòng rất hổ thẹn và rất khâm phục Chu Đức.

            Tự mình đã không tính toán, đối xử lễ nghĩa cả với những người hay so đo tính toán, đó là nét đẹp trong tâm hồn Chu Đức và cũng là lý do mọi người tin yêu anh. Phương châm xử thế của bậc đại trượng phu là làm ơn há dễ mong người trả ơn, giúp hết mình, giúp thực lòng không cần danh tiếng, ngay cả khi bị người ta hiểu lầm vẫn không oán thán, người như vậy ai mà chẳng mến mộ, nể trọng.

 

 

Nguồn: Thế giới massage

Chuyện phiếm tại tiệm Massage chân/

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác