Một đường cong cong…

Bất giác nhớ đến câu này của nhạc sĩ Trần Tiến trong bài hát “Sắc màu”. Ở Hà Nội, con đường mang tên cố Tổng Bí thư Trường Chinh được vẽ thẳng tắp theo quyết định của Thủ tướng Chính phủ từ năm 1998, đến nay bỗng dưng uốn éo như những nốt nhạc, hay cong cong như ghi-đông xe đạp mà báo chí mô tả.

Nếu nói về tạo hình, đường cong chưa hẳn đã xấu. Khổ nỗi, cong phải đúng kiểu, đúng điều kiện tự nhiên, cong có nghệ thuật thì mới đẹp, chí ít là chấp nhận được. Còn theo giải thích của một vị trong Ban quản lý Các dự án trọng điểm phát triển đô thị Hà Nội (chủ đầu tư) thì cong là để tiết kiệm cả trăm tỷ đồng tiền đền bù giải phóng mặt bằng, để tuân thủ quy hoạch… Hà Nội thì lên tiếng, đường cong không phải để “né” nhà quan chức, rồi đưa ra một loạt những lý do khiến đường bị cong. Nhưng rút cục dư luận vẫn không thể hiểu nổi, tại sao nhất thiết phải cong!

Cứ cho là tiết kiệm được hơn trăm tỷ đồng. Nhưng mà số tiền đó chẳng mấy cũng tiêu hết, trong khi đoạn cong này như một vết xấu để lại đến muôn đời – theo cả nghĩa bóng lẫn đen. Cứ cho là tuân thủ quy hoạch. Nhưng quy hoạch mà tạo ra hình dáng quái đản này thì rõ là có tội với hậu thế vì sự manh mún thiếu tầm nhìn làm xấu xí thành phố, có tội với mỗi người dân đang bị mất nhà vì bị con đường uốn éo vào đúng phần đất của mình.

Cứ cho là uốn cong đường để phù hợp với 2 cây cầu vượt Ngã Tư Vọng và Ngã Tư Sở ở hai đầu đường, thì xin hỏi, con đường có trước hay cầu có trước? Có lý nào cơ quan quy hoạch kiến trúc của Hà Nội lại không biết điều này.

Thế nên, giải thích kiểu gì cũng không chối bỏ được thực tế là con đường đã bị uốn cong so với quy hoạch được phê duyệt từ gần chục năm trước, không thể đi ngược lại xu hướng giao thông của tất cả các quốc gia – luôn làm đường thẳng nhất có thể để an toàn, tiết kiệm và đẹp đẽ, không thể chối bỏ thực tế rằng “một đường cong cong” này sẽ góp phần “đa dạng hóa” khung cảnh kiến trúc hổ lốn của Thủ đô.

Và sâu xa hơn, con đường cũng như hành trình của một đời người, thậm chí một đất nước, không có lý gì bị cản trở bởi những lợi ích nhỏ nhặt, vì mỗi cá nhân. Nó phải thẳng nếu không vấp phải núi, không va phải hồ.
 
Việt Nguyễn

Thế giới massage / Giadinh

Con đường từ tiệm massage đến cổng trường/ Massage lấy lại đường cong trên khuôn mặt/ Hớt tóc trá hình ở Sài Thành: Những con đường sung sướng/ Đường cong chết người/

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác