Tìm người nổi trội

(Thế giới matxa) - Thương trường như chiến trường, trong việc sử dụng người chẳng ngoại lệ, dùng người có khả năng chứ không dùng nhiều người, đó là kinh nghiệm thành công của nhiều nhà doanh nghiệp trong lĩnh vực thương mại.

 

Đối với một doanh nghiệp mà nói, nếu không có sự giúp đỡ của những nhân vật thông minh hơn người thì không thể sử dụng được nhân tài, mà trong cuộc cạnh tranh khốc liệt này thì sẽ rơi vào cảnh bị động hoặc phá sản. Trừ khi bạn có “Viên đạn bí mật” thì mới giành được thắng lợi trong cuộc cạnh tranh này. Muốn đứng vững trong thương trường thì phải có được những người có tài mưu lược, hiểu biết và dám làm. Vậy người làm công tác quản lý doanh nghiệp làm thế nào để phát hiện người có tài, quy tụ và sử dụng hữu ích được  những người tài? Người quản lý doanh nghiệp trước hết phải có con mắt nhìn nhận sâu sắc, giỏi đánh giá về tài năng, khi tiếp xúc với các nhân viên trong doanh nghiệp thì phải phát hiện ra đâu là người có tài. Cần phải qua thời gian dài kiểm nghiệm và xác định phẩm chất, tính cách và thái độ công tác của con người đó để rồi thông qua trò chuyện để phát hiện, chọn lựa người tài. Chẳng phải bất kỳ người có tài nào cũng phải cần người tài khác nhau. Sau khi người quản lý phát hiện được những người có tài, thì phải phân loại và nhận xét rõ ràng ai là người có tài thích hợp với doanh nghiệp, như vậy thì mới có thể phát huy tài năng của họ. Ngô Dân Triển giám đốc nhà máy cơ khí Phong Hóa thuộc Bộ Công nghiệp Hàng Thiên là một người giỏi sử dụng các chuyên gia có tài. Vương Hưng Bảo là kỹ sư máy tổng thành của công nghệ sản xuất xe, đã làm thủ tục nghỉ hưu, sau khi  nghỉ hưu một thời gian ở nhà sẽ về quê cũ tìm một công ty làm cố vấn tại thị trấn Giang Tô, lương tháng mấy trăm đồng cũng không ít. Giám đốc Ngô năm lần bảy lượt đến nhà mời ông lại tiếp tục ra làm việc. Cảm kích trước tấm lòng thành thật của giám đốc Ngô, Vương Hưng Bảo nhận lời. Sau khi về nhà máy ông đảm nhận một công việc nặng nề, nguyên là nhà máy hợp đồng với nước ngoài nhập về thiết bị vỏ xe, Vương Hưng Bảo dựa vào kinh nghiệm và kỹ thuật nhiều năm công tác của mình cho rằng mình có thể làm việc. Ông liền gọi một số người cùng mình đêm ngày nghiên cứu và đã thành công. Việc đó đã tiết kiệm ngoại tệ cho nhà máy hàng chục ngàn đôla. Có thời gian hiện tượng những nhân tài của Phong Hóa bỏ ra ngoài làm rất trầm trọng, có vị chỉ là sinh viên của những năm 60 đã chạy sang làm cho nhà máy ở Hồ Nam. Giám đốc Ngô nhiều lần đến trò chuyện và tha thiết mời về và anh ta đã trở về. Giám đốc Ngô tin vào tài năng của anh ta đã giao cho anh ta làm kỹ sư trưởng, vậy là anh ta đã ra sức phát huy sở trường của mình đem lại tác dụng rất lớn trong sự phát triển của nhà máy. Trong quá trình phát triển của nhà máy Phong Hóa, chúng ta rất dễ nhìn thấy tầm quan trọng của các chuyên gia có tài. Một chuyên gia có tài mà phát huy hết kiến thức và chuyên môn của mình trong công ty thì đem lại cho công ty chẳng những nâng cao kỹ thuật, lợi nhuận mà còn tiết kiệm không nhỏ về kinh tế. Họ vận dụng kỹ thuật của mình chế tạo ra những linh kiện, máy móc mà nền công nghiệp hiện đang có nhu cầu. Như vậy thì họ đã tiết kiệm được rất nhiều về vốn, mà vốn tiết kiệm được công ty có thể dùng để đầu tư việc khác, mở rộng thực lực của công ty. Dùng người phải như giám đốc Ngô giỏi thu nạp, lợi dụng nhân tài. Dùng người chẳng cần phải giỏi phải đẹp, mà cách dùng từ cổ đến kim, từ trong ra ngoài là thiên về dùng người giầu kinh nghiệm. Người quản lý và nhân tài cũng giống như “Bá Nha” và “Thiên lý mã”, cũng chỉ có thể là “Thiên lý mã” thực thụ thì trong đám ngựa “Bá Nha” mới chọn lựa được. Giới công thương có câu: “Người tài tức là kinh doanh”, trong kinh doanh sức mạnh tiền tài cố nhiên là quan trọng song điều quan trọng hơn cả là con người. Chỉ cần có người tài ắt hẳn sẽ phát tài, vậy bồi dưỡng và sử dụng người tài phát huy hết tiềm năng ta lớn của họ, đó là điểm mấu chốt kinh tế rất lớn. Có thể nói lãnh đạo nhà máy hóa chất An Huy đã “dùng người thì không nghi ngờ” mới làm cho vị kỹ sư nọ “trổ hết tài năng” cuối cùng thì đã đem lại hiệu quả lợi ích kinh tế cho nhà máy. Lãnh đạo của hai nhà máy đã không giống nhau về thái độ đối với người có tài, cho nên một người thì mất đi một nhân tài, một người thì thu hút được nhân tài và phát huy được họ. Qua ví dụ rõ ràng như vậy muốn nói với các vị lãnh đạo công ty rằng: Đối với những người có tài hãy sủ dụng mà không nghi ngờ, nếu là người có tài năng thì phải tận dụng. Trong quá trình sử dụng người phải hiểu “Nhớ công người, không dò xét người, nhận người thì dễ, dùng người thì khó”, tài năng mới cảm động được người có tài, giữ được người có tài, để người có tài làm việc cho mình. Nghi ngờ thì không dùng mà đã dùng thì không nghi ngờ đó chính là cách dùng người tài một cách hiệu quả và cũng là mấu chốt để giữ được người tài. Một khi đã phát hiện được cái tài, lựa chọn rồi, lãnh đạo nên mạnh dạn dùng họ vào việc để họ tự do phát huy tài năng, dốc tài, sức thì sự nghiệp phát triển, công ty ngày càng lớn mạnh.

 

            1. Cách nhìn của người có tài với công ty nổi tiếng.

            Là người lãnh đạo công ty, phải nghĩ làm cho công ty lớn mạnh, thực hiện ý nguyện của mình, đạt được quan hệ tốt đẹp với cấp dưới, là nhịp cầu nối những tình cảm con người. Nó có thể giúp cho hai phía trên và dưới tìm ra điểm tương đồng, nhưng trong lòng thì lại nhân lên gập bội sự nhận thức tương đồng đó, qua đó không còn sự ngăn cách, rút ngắn khoảng cách tạo thành sự hoàn hảo muôn người  như một. Tùng Hạ cho rằng người kinh doanh nên có khái niệm “cùng chỗ đứng với nhân viên” khi tình thế nguy ngập thì hãy can đảm nói: “Tôi mang hết vốn, xin mọi người góp tiền, chúng ta cùng hưởng lợi nhuận” có thể nói khái niệm đó là mấu chốt của sự thành bại. Ngày 5/5/1932 công ty điện máy Tùng Hạ kỷ niệm lần thứ nhất ngày thành lập công ty. Chính trong lần kỷ niệm này Tùng Hạ đã nhắc lại sứ mệnh của công ty trước 168 công nhân viên, sau đó đã được gọi là “hiểu mình”. Từ những lời nói của Tùng Hạ và hội nghị lần đó đã lấy đà cho sự phát triển của công ty điện máy Tùng Hạ nhất là về mặt chỉ đạo có ý nghĩa vô cùng to lớn. Cũng từ lần đại hội đó Tùng Hạ dựa thẳng vào những hoài bão của nhân viên mà phấn khởi đi lên, để rồi Tùng Hạ đã phải viết vào trong “ cuộc sống, công tác, mơ ước” của ông ta: “Từ đó trở đi, sự việc đã phát triển một cách kỳ là, trước đây mỗi khi có việc gì đều phải nói làm phiền đến họ, nhưng từ khi đã đặt sứ mạng vào tay họ thì khi yêu cầu hợp tác chẳng cần phải khách khí nữa, mà tinh thần của sự chỉ đạo cũng đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn nhận”.

            2. Tính tất yếu của sự hòa giải

            Sức mạnh của một người đương nhiên là không thể mạnh, nếu tập trung sức mạnh của đông đảo quần chúng lại thì sẽ trở thành sức mạnh vô cùng to lớn, mà những kỳ tích cũng từ đó mà ra. “Người đông chèo thuyền lớn” đó là biểu hiện cụ thể của sức mạnh đó. Có nhiều nhà doanh nghiệp đã nhận định: “Sự thành bại của kinh doanh, đều do nhân tố con người quyết định. Mà nhân viên là những lực lượng nòng cốt làm việc trong công ty, vai trò của họ nghĩ cũng đã hiểu rằng mối quan hệ giữa họ với nhau mà êm đềm trong mọi nơi mọi lúc thì sự đồng tâm hiệp lực, đoàn kết nhất trí thực hiện mục tiêu của công ty, khiến cho công ty có nội bộ tốt, và cơ sở phát triển một cách ổn định”. Như vậy công ty mới đủ thực lực và lòng tin bước vào trận. Mối quan hệ giữa nhân viên và người quản lý phải dung hòa, người quản lý ở vị trí cao, nhân viên ở vị trí thấp, một người làm công việc quản lý còn một công việc chấp hành, nên hình thành hai cấp bậc.

            Xem ra hai tầng lớp đã biểu hiện một cách rõ rệt: Kẻ quản và người bị quản. Công nhân viên hầu như phục tùng sự quản lý của cấp trên vô điều kiện, giao tiếp ôn hòa và chặt chẽ với cấp trên vô điều kiện. Nhưng thực tế cho thấy quan hệ giữa người quản lý và người bị quản lý phải đồng lòng nhất trí, thực lòng thì mới thúc đẩy sự phát triển của công ty. Đương nhiên chỉ có phục tùng tuyệt đối, mới duy trì sự sắp xếp của công ty qua đó thúc đẩy sự phát triển và thực hiện mục tiêu của công ty. Mỹ Đòng là một thương gia, ông bị thuyết phục đầu tư vào ngành khách sạn, nhưng ngành khách sạn thì ông không nắm vững. Dù rằng không hiểu kinh doanh khách sạn ra sao, nhưng ông lại nghĩ đến nhân viên bởi khách sạn này có tới 500 nhân viên. Để gánh vác công việc khách sạn, ông đã sắp xếp nói chuyện và tiếp thu ý kiến của trưởng các bộ phận. Trải qua nhiều ngày mạn đàm, ý kiến đã xếp thành núi trước mặt ông, toàn bộ đều là những điều tâm huyết và kinh nghiệm của cán bộ công nhân viên. Ông đã dựa vào những ý kiến đó mà hành động, kết quả là kỳ tích đã rơi vào tay ông, khách sạn từ chỗ làm ăn thua lỗ trở thành có lãi. Khi bạn ông ra viện cũng là lúc khách sạn đã trở thành  cơ cấu kinh doanh vững vàng. Đó chính là kết quả của cả một tập thể phát huy trí tuệ, đồng cam cộng khổ. Tuy ông chủ không phải là người trong nghề song đã biết phát huy tác dụng của toàn thể công nhân viên, khiến khách sạn đang đứng trước giờ phút hiểm nghèo đã thúc đẩy họ mang hết sức mình, đoàn kết một lòng mở ra kỳ tích cho khách sạn từ chỗ làm ăn thua lỗ đã chuyển sang làm ăn có lãi. Đó cũng chính là kết quả của mục tiêu của công ty. Năm 1983 trên chuyến máy bay từ Atlanta đến Dalas Tom gặp Chủ tịch hội đồng quản trị Hope của công ty hàng không Châu Tam Giác vừa về nghỉ hưu. Nghe nói rằng từ năm 1981 đến năm 1983 công ty không thức thời bị suy thoái, 22.000 cán bộ công nhân viên của công ty hàng không Châu Tam Giác đã tự động quyên góp được 30.000.000 USD để mua cho công ty một chiếc máy mới. Tom không dám tin bèn hỏi: “Tại sao công nhân viên lại tặng một chiếc máy bay mới?” Hope, người phục vụ hơn 40 năm không biết mệt mỏi trong ngành hàng không kể lại cả quá trình đó trong nước mắt. Sau đó ông ta giới thiệu với Tom một kỹ sư trưởng của Châu Tam Giác cũng vừa về nghỉ hưu. Người kỹ sư trưởng này về hưu phải cảm ơn tấm thịnh tình của lãnh đạo công ty luôn quan tâm đưa ra những cơ hội làm việc cho ông ta đặc biệt là toàn văn lời cảm tạ đăng trên báo buổi tối và hàng ngày của Atlanta. Bởi sự yêu thương, giữ gìn quan hệ tốt đẹp giữa lãnh đạo và nhân viên trong công ty, luôn nghĩ cách tạo điều kiện hỗ trợ công nhân viên có việc làm nên khi công ty bị suy thoái thì công nhân viên mới có nghĩa cử là quên góp mua tặng công ty một chiếc máy bay mới. Điều đó đã đủ sức chứng minh sự hài hòa trong quan hệ giữa người quản lý và nhân viên, sự sáng suốt của những người lãnh đạo đã biết điều hòa nhịp điệu trong quan hệ với nhân viên trên một góc độ tốt đẹp đã xác định được cho sự tương quan giữa lãnh đạo và nhân viên có cùng hưởng, khó khăn cùng khắc phục, nên đã cùng làm nên kỳ tích đó.

 

 

Nguồn: Thế giới massage

Ai được phép tìm người mang thai hộ?/ Chàng khiếm thị chống gậy tìm người yêu giữa Hà Nội / Nghệ thuật tìm người yêu trong sáu tháng/

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác