Bí quyết tranh thủ kẻ xấu

(Thế giới matxa) - Hiểu rõ một nhân viên nào đó của mình là người xấu, phản bội mình. Song, với tâm lý cầu may tin rằng anh ta sẽ thay đổi, hối hận, để từ đó không đề phòng, sẽ lại bị lừa, thiệt thòi. Loại người này ngốc nhất.



-         Lấy độc trị độc. Một là giảm bớt không ít sức lực và thời gian của lãnh đạo; Hai là có thể hóa “ bại “ thành “lợi”, biến đồ bỏ đi thành người quý; Ba là có thể chế ngự triệt để những nhân viên này; Bốn là có thể thông qua điều khiền họ mà có được không ít niềm vui.


Dắt mũi “ người xấu, kẻ ác”

Tục ngữ Trung Quốc có câu: “ Rừng đã mọc rậm rồi, chim nào cũng có”; Thiên hạ ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu”. Trong đơn vị, công ty cũng vậy. Một số nhân viên bị ảnh hưởng xấu của xã hội hoặc bị lợi ích vật chất xui khiến sẽ có manh nha ý nghĩ hại người khác. Biết người nhưng khó hiểu lòng người. Là một lãnh đạo, rất khó có thể khẳng định chắc rằng mình hiểu hết tất cả nhân viên.

Vì vậy, vẫn có một số người lương thiện bị kẻ xấu lừa, hãm hại. Sở dĩ những người này bị mắc lừa là vì họ thiếu cảnh giác, luôn đem lòng tốt để đối xử với người khác.

Có những lãnh đạo, biết rõ một nhân viên nào đó của mình là người xấu, đã phản bội mình, nhưng với tâm lý số mình may mắn vẫn tin họ, cho rằng họ đã hối hận, đã thay đổi, không đề phòng, dẫn đến lại bị mắc lừa. Những người này thuộc loại ngu ngốc nhất.

Lại có những loại lãnh đạo khác, biết nhận rõ kẻ xấu đã từng hãm hại người khác, quyết đẩy ra xa, thật xa, để không bị hại. Nhưng đối với người xấu dạng khác, họ lại không nhận ra. Dù có người đã cảnh báo, nhưng họ chưa bị loại người này làm hại, vì thế mà không đề phòng, đến khi gặp bất trắc mới đau khổ căm thù. Loại người này chỉ tin vào kinh nghiệm của bản thân mà không tin người khác, chỉ tiếp thu bài học của mình mà không chịu tiếp thu bài học nghiệm của người khác. Loại người này cũng thuộc loại ngu ngốc.

Bị rắn cắn, chó cắn là điều khó tránh, nhưng điều quan trọng là phần rút ra bài học, tổng kết kinh nghiệm, tăng cường cảnh giác. Đối với người chưa hiểu rõ, phải hết sức cẩn thận. Trước khi sử dụng người chưa hiểu rõ phải có thử thách nghiêm khắc. Phải biết nghe ngóng ý kiến của nhiều người, không thể giao phó trọng trách cho người chưa hiểu hết.

Lãnh đạo căn bản chưa bị kẻ xấu hãm hại bao giờ rất ít. Nắm chắc kẻ xấu trong tay, đấy mới là cao thủ, là tinh anh trong quản lý. Loại lãnh đạo này hễ bắt đầu là rất giỏi quan sát, học tập, chú ý nhận rõ người tốt, người xấu trong xã hội, giỏi nắm quy luật hoạt động của người xấu, giỏi đúc kết kinh nghiệm của người trước, học tập biết cách nắm giữ kẻ xấu, thuần phục họ, điều khiển họ và ngăn chặn đề phòng họ hãm hại. Đây là mức độ cao nhất của sử dụng người xấu, kẻ ác. Bởi vì làm kinh doanh, có khi không thể không dùng thủ đoạn lấy độc trị độc, lấy ác trị ác.

Là một người lãnh đạo, bạn không tránh khỏi trong số nhân viên có một vài người ngang ngược. Những người này rất nguy hiểm đối với bạn. Họ giống như Tổng giám độc, thể hiện quyền uy ở mọi nơi. Họ phát biểu ý kiến không phải là để giúp đỡ người khác, mà là muốn điều khiển bạn. Loại người này, nhất thiết phải tìm cách khuất phục họ.

Nghe nói L. Tolstoi khi dạy học sinh đi săn, trước hết ông dạy họ điều khiển ngựa như thế nào. Nếu ngựa đi sai đường mà không chịu quay lại, bạn cứ kéo cương sang bên kia để ngựa quay lại, cho nên con ngựa đó trước sau không biết bản thân nó đi sai hay là người cưỡi bảo nó đi sai. Khi bạn thúc ngựa đi theo hướng bạn định đi, thì lúc đó bạn là chủ nhân của con ngựa. Đây là sự chỉ đạo rất tốt. Bạn tuyệt đối không để mình trở thành con ngựa cho người ta dắt mũi.

Tuyệt chiêu dùng người

Bất kỳ người lãnh đạo nào đều sẽ gặp những gian thần, kẻ tiểu nhân rất khó đối phó. Đối với loại cấp dưới, nhân viên này, là lãnh đạo cần phải có thái độ chính xác là: Tùy thế mà lợi dụng, tùy bệnh mà bốc thuốc, nhiệt tình giúp đỡ, phê bình nghiêm khắc, tích cực thúc giục họ sửa chữa lỗi lầm, chuyển hóa theo hướng tốt.

Nhưng ở một số lãnh đạo cáo già đối xử với họ như vậy chưa chắc đã làm được, không thể “ cao tay” hơn thuật lấy độc trị độc.

Bởi là sử dụng biện pháp thứ hai, một là có thể tiết kiệm được không ít tinh lực và thời gian của lãnh đạo; hai là có thể hóa “ hại” thành “ lợi”, biến đồ bỏ đi thành của quý, tranh thủ đầy đủ những nhân viên này để phục vụ cho mình; ba là chế ngự triệt để những nhân viên này; bốn là thông qua điều khiển họ, thu được không ít niềm vui.

Vì thế, những lãnh đạo này, đều rất thú vị với việc vận dụng thuật lấy độc trị độc để đối phó với những nhân viên xấu.

Cái gọi là “ lấy độc trị độc” chính là lợi dụng khuyết điểm sai sót của nhân viên để chế ngự họ, hoặc là lợi dụng mâu thuẫn giữa các nhân viên để lấy nhân viên này chế ngự nhân viên khác. Người lãnh đạo không cần phải rat ay. Các thủ thuật thường thấy là:

 

  1. Lấy độc trị ngay cái độc của người đó

Nhân viên A rất thích đưa tin về gia đình lãnh đạo, bán rẻ người khác. Nhằm vào điểm xấu này, cố ý cung cấp tin giả mượn ngay cái miệng của anh ta để truyền đến tai của lãnh đạo khác, tạo nên sai lầm trong quyết sách của lãnh đạo, từ đó để anh ta bị lãnh đạo khác trừng phạt.

Nhân viên B rất thích làm “ tay cân” của một vị cấp trên nào đó. Theo ý đồ của cấp trên, anh ta “ tấn công” những người phản đối cấp trên của anh ta. Nhằm vào thói xấu này, cố ý tạo giả tượng, khiến anh ta nhảy ra công kích người nào đó phản đối cấp trên, thực ra người này lại là một kẻ tâm phúc của cấp trên. Kết quả, anh chàng B này định giúp “ sếp” thì lại ngược lại, anh ta sẽ tự cảm thấy sai lầm, đau khổ.


  1. Dùng kẻ ác trị kẻ ác

Một nhân viên nào đó ác tâm, không chịu bất cứ cái gì, không ai trị được anh ta. Người lãnh đạo đem riêng anh ta giao cho một người lãnh đạo cấp trung gian cùng “ ác” không kém trị anh ta. Không cần mất nhiều thời gian, nhân viên này sẽ trở thành tử tế.


  1. Lấy người “đanh đá” trị người “ đanh đá”

Nhân viên C làm không chăm chỉ, lại lắm mồm, giỏi khua môi mép, không chịu làm việc. Nhân viên D làm việc chậm chạp, làm một ngày, nghỉ một ngày. Lãnh đạo đưa cả hai người vào một bộ phận, quy định các chỉ tiêu thật chặt chẽ cho họ và chỉ định nhân viên D quản lý nhân viên C. Như vậy không ai dựa dẫm vào ai nữa, không hoàn thành nhiệm vụ thì bị phạt, lãnh đạo không cần phải nói nhiều, mà họ đều trở nên chăm chỉ.


  1. Lấy gian thần trị gian thần

Một nhân viên nào đó thích nhỏ to ở nhà “ sếp”. Lãnh đạo chủ tâm bố trí anh ta vào bộ phận mà người phụ trách cũng thích điều đó. Cả hai đều có “ tật” này, sẽ sinh ra đề phòng nhau, cùng tố giác nhau, cùng tự cảm thấy đau khổ và tự rút ra bài học, dần dần tự thấy việc làm của mình vô nghĩa mà bỏ “ tật” đó đi.


  1. Lấy kẻ bình thường trị kẻ có tài kiêu ngạo

Một nhân viên A rất có tài hoa, nhưng rất kiêu ngạo, coi thường tất cả mọi người. Để chế ngự, anh ta, lãnh đạo chủ tâm để anh ta tiếp nhận một nhân viên, một nhân viên dưới quyền tài đức bình thường. Người tài gặp kẻ hèn kém, có lý nói không ra, có chuyện nghe không hiểu, có việc làm không được, có tài cũng không có đất dụng võ… Lâu dần, nhuệ khí giảm đi, gai nhọn cũng mòn dần…


  1. Lấy người tài trị người tài

Nhân viên A tài hoa xuất chúng, nhưng rất kiêu ngạo, thường xuyên va chạm với lãnh đạo. Nhân viên B, tri thức cũng uyên bác, năng lực hơn người, thường xuyên phát biểu ý kiến không đồng ý trước mặt lãnh đạo. “ Được, hai người từ nay về sau không thể gặp trực tiếp tiếp lãnh đạo nữa. Từ nay, hai người sẽ được giao cho một trưởng phòng “ đa mưu túc kế” quản lý xem các anh có còn kiêu ngạo nữa không?”.


  1. Lấy kẻ tham trị kẻ ham

Nhân viên A gian trá giảo hoạt, với ai cũng muốn chiếm phần hơn, chưa bao giờ chịu thiệt. Nhân viên B cũng tương tự như thế. Lãnh đạo chủ tâm xếp họ vào một phòng ban, chỉ định anh A quản lý anh B. Do hai người đều có “ tật” xấu này, không ai chịu thiệt, ai cũng muốn giành phần hơn. Dần dần, hai người sẽ hiểu ngầm với nhau, lợi ích chia đều, không ai giành phần ai.


Trên đây là một số thủ thuật phổ biến, nếu vấn đề vận dụng tốt thì người lãnh đạo cứ ung dung mà ngồi chỉ đạo, công việc vẫn chạy đều đều và hiệu quả.


Trước tiên phải ổn định những nhân vật nguy hiểm

Hán Cao Tổ Lưu Bang đời Hán sau khi lên ngôi, trước hết phong hầu cho những người có công lớn nhất và những người có quan hệ gần gũi nhất. Phần lớn số người còn lại tạm thời chưa phong. Số người này thấy một số đã được phong hầu, còn mình thì chưa, trong lòng nảy sinh bất mãn, bàn tán xôn xao.

Một hôm, Lưu Bang thấy rất nhiều tướng lĩnh tụ tập bàn tán, liền hỏi Trương Lương: “ Họ đang nói gì thế?”. Trương Lương trả lời: “Bệ hạ từ khi là người bình dân dấy binh, nhờ họ mà lấy được thiên hạ, bây giờ lên làm hoàng đế. Người được ban thưởng đều là Tiên Hà, Tào Tham, những người thân cận hàng ngày. Còn những người bị giết đều là những người mà bệ hạ ghét bỏ. Nay quan lại bàn tính về chiến công, người có công còn rất nhiều e rằng lấy  cả thiên hạ cũng không đủ ban thưởng. Họ sợ không những không được thưởng mà còn sợ vì bị bệ hạ xem xét lại những lỗi lầm trước đây mà còn sợ vì  mà gặp tai họa, cho nên họ làm phản”.

Sau khi Lưu Bang nghe xong, vô cùng lo lắng, lo ngại thiên hạ đã tốn bao công sức mới lấy được lại một lần nữa rơi vào tay kẻ khác. Ông ta liền hỏi lại Trương Lương: “Vậy, nên làm thế nào bây giờ?”.

Trương Lương suy nghĩ một lát, hỏi Lưu Bang: “ Bệ hạ bình thường ghét ai nhất, mà ai cũng biết chuyện này?”. Lưu Bang đáp: “ Người bình thường ta ghét nhất là Ung Sỉ. Lúc đầu khởi binh đánh Bình Hương, cử ông ta đi đóng giữ, ông ta phản bội ta sang với Hạng Võ, nhiều lần gây khó dễ với ta. Về sau lại chạy về với ta. Vì lúc đó ta cần người, mới dùng ông ta. Ta muốn giết ông ta từ lâu rồi, nhưng ông ta lập không ít chiến công, nên cũng không tiện giết. Việc ta ghét ông ta, mọi người đều biết”.

Trương Lương nghe đến đây liền nói với Lưu Bang: “ Xin bệ hạ phong Ung Sỉ làm hầu. Mọi người thấy Ung Sỉ, người mà bệ hạ ghét nhất được phong hầu tự nhiên sẽ yên”.

Sau đó, Lưu Bang làm theo lời Trương Lương, hạ chiếu phong hầu cho Ung Sỉ và mở tiệc rượu thiết bá quan văn võ. Đồng thời, ông còn giục thừa tướng, ngự sử mau mau bình công ban thưởng.

Lúc này, các tướng lĩnh bàn tán xôn xao, thấy việc này đều vô cùng phấn khởi. Họ nói: “ Ung Sỉ, người mà bệ hạ ghét nhất cũng được phong hầu, thì chúng ta có gì mà phải lo lắng”. thế là lòng người đã yên.

Để vỗ về quan lại, quần thần, Lưu Bang chọn ra một người đặc biệt. Người đó chính là người mà ông ghét nhất thì lại dành cho sự tin tưởng cao nhất, không để ý đến chuyện cũ, hiềm khích cũ, dám tin dùng, bằng hành động đặc biệt, phong hầu cho ông ta. Sauk hi sử dụng tuyệt chiêu này, khiến bá quan văn võ cảm thấy mình được Lưu Bang tôn trọng, không lâu sau họ đã ổn định. Vì thế Lưu Bang tránh được một cuộc nổi loạn giữ vững được giang sơn.

 

Nguồn: Thế giới massage

Vợ xấu “vùng lên”/ Tật xấu của chàng thể hiện qua đôi bàn tay/ Bí quyết nhận biết tốt xấu/ Những điều 'xấu xa' của phụ nữ/ Đối phó với những tật xấu của đàn ông/ Cái xấu và niềm tin bị mất!/ “Làm đẹp từ lúc ta chưa xấu!”/ Nhận biết người tốt xấu qua tướng mắt/ Vượt qua những tình huống xấu hổ trong sự nghiệp/ "Gái xấu bất hạnh lắm anh ơi!..."/

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác