Bí quyết kẻ tốt người xấu

(Thế giới matxa) - * Làm thế nào đá bỏ được “Hòn đá ngáng chân”

            Trong giới doanh nghiệp có rất nhiều ví dụ thực tế cho thấy những người ngăn cản hoặc ảnh hưởng đến sự tiến bộ của đơn vị, doanh nghiệp thường thường là bạn bè, công thần cùng thời sáng lập đơn vị. Những người này tự coi là mình có công, Tự coi mình là “Lão thành”, vị trí cao mà không thực tâm lam việc, tự mãn mà không cầu tiến bộ, nhưng lại kết bè,kết đảng, loại trừ nhau để mưu jowij riêng. Năng lực của họ không thể theo kịp yêu cầu phát triển của đơn vị, lại trở thành hòn đá cản đường tiến bộ, phát triển của đơn vị, công ty. Người lãnh đạo phải đau đầu, khó sử lý.Vậy lúc này cần phải làm thế nào?

Ngoài những người lạnh lùng, không có tình cảm nảy sinh ra, nói chung, đa số những người khác không thể thẳng thừng gạt bỏ bạn bè đã cùng nhau gánh vác, cùng nhau đương đầu với khó khăn. Dù tai họa đã đến cực điểm, nhưng vì chữ “tình”, khó tránh khỏi nhân nhượng, cho qua, dẫn đến tình trạng càng tồi tệ hơn, được sao hay vậy. Cứ tiếp tục như vậy không phải là cách giải quyết vấn đề.

Nếu người lãnh đạo giỏi dùng thủ thuật không những chú ý đến vấn đề tình cảm, mà còn khiến đơn vị, công ty thoát khỏi tình trạng khó khăn, tạo thời cơ mới, được cả đôi đường mà không để lại “vết tích” gì. Như thế sao lại không làm?

Biện pháp có rất nhiều, chúng ta tạm lấy một vài ví dụ , mong rằng có giá trị tham khảo cho những nhà lãnh đạo, hoặc có  thể gợi ý cho những biện pháp hay hơn.


1. Bố trí cho anh ta một phòng khác

Việc bố trí văn phòng có thể tỏ rõ nhất ý tượng trưng của quyền lực, đặc biệt là một phòng thuộc một cá nhân. Cho dù là phòng to, nhỏ trang trí thế nào cũng để đại diện cho địa vị và quyền lực của cá nhân trong đơn vị, công ty. Căn phòng cũ có thể đã sử dụng mấy năm, thậm trí mười mấy năm, hình thái và ý thức quyền lực đã “thâm căn cố đế”. Phòng nào thuộc Phó Tổng giám đốc? phòng nào thuộc giám đốc nghiệp vụ? mọi người đều rất quen thuộc. Nhưng phòng nào có bao nhiêu quyền? Trung tâm quyền lực ở đâu? Mọi người càng rõ hơn.

Giả định bây giờ, bạn muốn tước bỏ quyền lực của một người nào đó, lại không muốn lấy điều chỉnh chức vụ làm phương pháp, thủ thuật, vậy thì phương thức tương đối ít dấu vết chính là bố trí cho anh ta một văn phòng mới, mà văn phòng này cách xa trung tâm quyền lực. Như thế thì tình trạng rất tự nhiên và vô tình ấy, người này sẽ dần dần mất đi sức ảnh hưởng vốn có. Đợi đến khi ảnh hưởng mất hẳn, bạn muốn xử lý anh ta cũng hết sức đơn giản, cũng không nảy sinh “tác dụng phụ” nào hoặc để lại “di chứng” gì. 

            Trên thực tế, lấy việc đổi phòng làm việc làm bước đầu tước bỏ quyền lực, xét từ bất kỳ góc độ nào cũng là cách làm ôn hòa nhất mà không ảnh hưởng đến sự tôn nghiêm. Cách làm mạnh hơn một chút là cho anh ta rời khỏi phòng làm việc riêng, bố trí cùng với phòng của nhân viên, được đặt cho cái tên đẹp là “để gần dữi và hiểu nhân viên hơn”. Mất văn phòng riêng, thì tất cả mọi thứ cũng dần dần mất đi.

            Có cơ quan, đơn vị nhân dịp cải tổ mở rộng, dứt khoát chuyển công ty, đơn vị đến một toàn nhà mới, người lãnh đạo có ý đồ thì có thể mượn dịp để đạt được mục đích của mình.


            2. Cắt điện thoại, không gọi nhợp, cắt đứt tin tức quan trọng.

            Có người nói, trong một công ty, đơn vị, người có quyền lực có thể là cô phụ trách nhận điện thoại ở tổng đài, vì bất cứ tin tức quan trọng nào truyền đến đều qua cô ta. Cho nên cô ta có nhiều tin “ tình báo” nhất. Cô gái tổng đài nếu không thuận mắt với ai đó, mà muốn người đó mất quyền thế, thì có thể nói rất đơn giản và nhẹ nhàng. Cô ta có thể cắt đứt truyền tin “tình báo” là có thể đẩy anh ta vào tình trạng khó khăn rất lớn.

            Trong thời đại thông tin phát triển, có thể nói tin tình báo là nguồn gốc của tất cả quyền lực. Ai nắm được càng nhiều tin tức tình báo, thì quyền lực của người đó càng lớn. Vì vật, một trong những hình thức: “giết người không thấy máu” chính là cắt đứt nguồn tin tình báo. Ví dụ, hội nghị quan trọng được tổ chức khi anh ta không có nhà, hoặc đi công tác, khiến anh ta không có cơ hội để tham gia vào việc quyết sách, hoặc thông báo họp không gửi cho anh ta. Báo cáo tài vụ, báo cáo nghiệp vụ không cho anh ta xem.

 

            3. Công khai đưa lên, ngầm giáng xuống, để cho anh ta không có chút thực quyền.

            Bề ngoài thì thăng chức, trên thực tế thì tước bỏ quyền lực cơ quan hành chính, đưa bộ trưởng, viện trưởng lên làm tư vấn, cố vấn, khiến họ cảm thấy  cao mà không có thực quyền. Đó chính là công khai nâng lên mà thực ngầm giáng xuống. Làm như vậy có rất nhiều điều hay. Một là, không làm tổn thương sĩ diện của đối phương. Hai là, sự thay đổi quyền lực ôn hòa và thuận lợi. Ví dụ như đưa Tổng Giám đốc hoặc Phó Giám đốc vào hội đồng quản trị, đề bạt làm cố vấn cao cấp, thì không thể ai nói gì được nữa.


            4. Cho anh ta đi công tác dài ngày

            Cử anh ta ra nước ngoài khảo sát. Một hai tháng sau, khi anh ta về sẽ thấy toàn bộ thay đổi. Công việc của anh ta cũng có người khác thay thế. Quyền lực của anh ta cũng không còn bao nhiêu nữa. Lúc này, bạn nói rõ thêm, vì tình hình gấp gáp hoặc vì lý do không thể đừng được… để anh ta hiểu ra thì việc đã xong rồi.

            Cứ làm như vậy, tin rằng không ai làm gì được, hoặc tuy trong lòng không cam chịu, nhưng để nắm chắc được tiền về hưu, cũng sẽ phải ngoan ngoãn nghe theo. Đối với người không có năng lực, nói thật là đã tương đối nhân từ rồi. Như thế đều tốt cho cả công, tư.


            * Thuật dùng người vừa mặt sắt vừa mặt trắng

            Lãnh đạo khi dùng người phải đối phó vời những loại người khác nhau. Cho nên chỉ có một tay là không thể được. Tất phải sử dụng cả mặt sắt lẫn mặt trắng, vừa văn vừa võ, vừa căng vừa chùng, đã có cương phải có nhu, vừa uy nghiêm vừa bao dung độ lượng.

            Bất kỳ một phương pháp đơn nhất nào cũng chỉ có thể giải quyết vấn đề nhất định, và có những “tác dụng phụ” không thể tránh khỏi. Quá khoan dung, rộng rãi thì không trói buộc được. Kết quả là vô phương cứu chữa. Quá nghiêm khắc thì tất cả im hơi lặng tiếng, không còn sức sống, vừa có lợi vừa bất lợi không bao giờ được cả hai.

            Người lãnh đọa giỏi phải biết điều này. Để tránh điều bất lợi, không thể không vận dụng kế sách hai mặt được. Tùy theo tình hình mà biến đổi. Hôm nay là người hiền, nho nhã, ngày mai biến thành võ tướng đằng đằng sát khí. Trong lịch sử Trung Quốc không thiếu những cao thủ rất giỏi trong việc dùng biện pháp này.

            Thừa tướng Cao Hoan nắm quyền lớn trong thời Đông Ngụy. Trước khi chết gọi con trai là Cao Trừng đến đầu giường, nói rất nhiều về việc sắp xếp người phò tá con trai làm nên nghiệp bá, đặc biệt là nhân tài duy nhất và tâm phúc có thể trừ hậu hoạ, đó là Mộ Dung Cao Tông. Nói “Ta vốn không  quí ông ta, để lại cho con”. Khi cha cố ý  làm mặt sắt, không đề bạt người tài này, mục đích là để lại việc tốt cho con trai làm.

            Sau khi Cao Trừng lên kế vị, cứ theo phương châm đã định, ban cho Mộ Dung Cao Tông chức to, lộc nhiều . Ân nghĩa tự nhiên là do Cao Trừng. Vậy là người mà Mộ Dung Cao Hoan phải cảm ơn là Cao Trừng. Theo lý thì Cao Trừng mang bộ mặt trắng. Không lâu sau một người con trai khác của Cao Hoan, người em của Cao Trừng là Cao Dương lên làm hoàng đế khai quốc của Bắc Tề, cũng là do Cao Hoan sử dụng hai bộ mặt tạo nên.      

Từ đó cho thấy sử dụng phương pháp hai bộ mặt là một nghệ thuật, nếu diễn tốt phải tốn rất nhiều công sức.


            * Làm thế nào để sa thải nhân viên không dùng được

            Tục ngữ Trung Quốc có câu: “Mời thần đến thì dễ, đẩy thần đi thì khó”. Sa thải, loại bỏ những nhân viên không dùng được, đối với người lãnh đạo mà nói luôn luôn là một việc hết sức đau đầu. Ở đây xin nhắc bạn là lãnh đạo, tuyệt đối không được “mềm lòng”. Không lôi thôi, do dự, nhất định phải “chặt” thì chặt ngay. Song, phương pháp sách lược của nó cũng cần phải khéo léo, kết hợp cứng rẵn, mềm dẻo, vừa cương vừa nhu.


            1. Chọn thời cơ có lợi

            Sa thải, hay cho một người nghỉ việc, vấn đề then chốt là phải chọn đúng thời cơ có lợi. Cho dù làm việc gì, ngành nghề nào, nếu một nhân viên nào đó nắm được một số khách háng nhất định, hoặc nắm được kỹ thuật nào đó của công ty, đơn vị, thì trước khi làm tốt việc chuẩn bị thay thế anh ta, không cần sa thải anh ta ngay. Nhưng phải kiên trì, khi sa thải nhân viên phải chọn thời cơ tốt. Nghĩa là phải kiểm soát được tình hình, giảm thiểu những tác hại do việc sa thải anh ta gây ra.


            2. Khi sa thải nhân viên trung thành nên giữ thể diện cho họ

            Khi muốn sa thải một người nào đó, ngoài việc nắm vững thời cơ, còn phải xem xét kỹ mức độ trung thành của người bị thôi việc đối với đơn vị, công ty. Người này càng trung thành, đóng góp càng lớn cho công ty, càng phải chú ý đến tình cảm của anh ta. Trước khi bạn cho anh ta thôi việc, phải xem xét lại một lượt việc sắp xếp. Ví dụ việc điều động ngang, bố trí cho một chức có thể phát huy tương đối sở trường của anh ta, thậm chí là giáng chức. Nếu cách này không thông thì bạn phải cho anh ta một thời gian, để anh ta có quá trình thích ứng với việc bị sa thải.

 

            3. Ngầm cho nhân viên biết để từ chức

            Phương pháp tốt nhất để sa thải một nhân viên nào đó là để anh ta xin từ chức. Nếu bạn có thể trả cho anh ta số tiền trợ cấp thôi việc tương đối nhiều và giúp anh ta tìm một công việc khác thì bạn sẽ nhận được tình cảm tốt của anh ta mà không phải là sự thù hằn. Một người thôi việc mà vẫn giữ được thể diện nói chung không đi nói xấu lãnh đạo của mình.


            4. Cố ý để người khác xúc họ đi

            Có một vị Tổng Giám đốc một công ty đa quốc gia rất giỏi sử dụng thủ thuật này. Ông ta đích thân đi tìm công việc ở một công ty khác cho một số nhân viên đã từng có đóng góp cho công ty của ông ta. Sau đó để họ tự “nhảy sang” khiến bản thân họ bị sa thải trong trường hợp không hề biết gì.


            5. Giáng cấp kín đáo

            Trong đơn vị, công ty, thường có một số nhân viên tuy trung thành với công ty nhưng năng lực lại không đáp ứng được với yêu cầu phát triển. Loại người này nên để họ làm những việc ở bộ phận mà họ đủ sức đảm nhiệm là tốt nhất. Nhiệm vụ của bạn là giúp họ tìm được những công việc như vậy.

            6. Xử lý dứt khoát “quả táo thối”

            Đối với những người phản bội công ty, đơn vị, phải dứt khoát ra tay sa thải. Có một ông chủ doanh nghiệp phát hiện thấy một nhân viên của ông ta định mang theo các tài liệu bí mật, các khách hàng của công ty khi rời khỏi công ty. Ông đã bố trí cho anh ta đi công tác một ngày. Nhân dịp anh ta không ở nhà, ông liền thanh lý triệt để phòng làm việc của anh ta, thay tất cả khóa mới. Khi nhân viên về, ông ta lập tức tuyên bố sa thải. Đây là biện pháp bất đắc dĩ đối với những nhân viên phản bội.


            7. Chọn địa điểm sa thải phải linh hoạt

            Bạn chọn trường hợp nào để sa thải một nhân viên nào đó quyết định ở cách nghĩ của bạn vào lúc đó, không có quy tắc nhất định. Nếu muốn giữ một chút thể diện cho đối phương, thì ngầm cho biết hoặc báo trước. Nếu muốn răn đe thì tuyên bố sa thải họ trước các nhân viên sẽ có tác dụng.


            * Làm thế nào hạ uy thế đối thủ?

            Phàm những kẻ phong lưu đứng trên đài đều có những thế lực bên trong bên ngoài ủng hộ thì mới duy trì và triển khai được uy thế của mình. Tìm được cây trụ chống đài chủ
yếu, triệt hạ trụ này hau lén đổi thành trụ khác, đó là thủ đoạn chủ yếu để hạ đài.

            Kẻ tiến công anh tất nhờ vào hậu phương vững chãi cho nên uy hiếp hậu phương của họ làm cho sân sau của họ bốc cháy là một trong những thủ đoạn hạ đài. Kế vây Ngụy cứu Triệu là mưu kế điển hình nhất.

            Người cao ngạo đều có tư bản để cao ngạo mỗi người một kiểu khác nhau. Nếu như dùng thuốc đúng bệnh, phong tỏa vốn sản xuất của họ thì giống như rút củi dưới nồi nhất định biến họ thành ngoan ngoãn.

            Đại bộ phận ai cũng cố chết bám lấy thể diện, nhằm đúng vào nhược điểm của đối phương, họ sợ cái gì thì đem đến cho họ cái ấy tựa như lay cây trụ chống đài của họ thì dù người lòng lim dạ sắt mềm rắn đều không xơi đi nữa cũng không đứng vững được. Cũng cùng đạo lý đó, đả kích lòng tự tin, dũng khí, cảm giác thỏa mãn… của đối phương đều có thể đạt đến triệt hạ cái đài tâm lý của họ. Chiêu lợi hại nhất là tiêu hủy hi vọng của họ. Một người vô vọng thì không còn tâm tư nào lên đài múa hát, kinh doanh nữa, đài của họ không
cần phá mà tự đổ.

            Trong giao tế thường gặp những người vô cùng cao ngạo. Họ thường có một loại tư bản nào đó làm chỗ dựa. Nếu anh đả kích được vào tư bản đó thì không khác gì rút củi dưới nồi hạ đài anh ta.

            Dưới đây trình bày 4 cách phong tỏa tư bản.


            1. Đưa ra một vấn đề khó đối phương không trả lời được.

            Một số người tự cho tri thức phong phú, đọc thiên kinh vạn quyển cho nên xem thường người khác tỏ ra cao ngạo nhất trần ai. Đối với hạng người này phải bố trí một vấn đề hóc búa thì có thể áp đảo khí thế cao ngạo của họ. Bởi vì dù tri thức phong phú đến đâu, đọc thiên kinh vạn quyển thì vẫn là có hạn chế so với biển tri thức. Một khi phát hiện tri thức của mình còn khiếm khuyết thì lòng cao ngạo của họ lập tức tan thành mây khói.

            Trong một cuộc hội nghị quốc tế, một nhà ngoại giao phương Tây rất ngạo ngễ hỏi một đại biểu nước ta rằng: “Ngài ở phương Tây một thời gian rồi không biết có nhận thức được phương Tây hay không?”. Rõ ràng nhà ngoại giao phương Tây này cao ngạo chế giễu đại biểu nước ta ngu dốt. Vị đại biểu nước ta thản nhiên mỉm cười đáp lại rằng: “Tôi học về phương Tây 40 năm trước khi tôi học đại học ở Pari. Hiểu biết của tôi về phương Tây chắc không ít hơn Ngài bao nhiêu. Bây giờ xin hỏi Ngài hiểu biết phương Đông được bao nhiêu?”. Nhà ngoại giao phương Tây lúng túng đỏ mặt, khí cao ngạo tan biến.

            Rõ ràng đặt ra câu hỏi hóc búa để hạ khí cao ngạo của đối phương. Phải tìm ra vấn đề đối phương không thể nào trả lời được, chỉ như thế mới bóc trần được sự ngu dốt hay thiếu hiểu biết của đối phương, từ đó hạ uy thế của họ. Nếu đưa ra câu hỏi mà đối phương trả lời được thì không thể nào hạ được khí thế cao ngạo của đối phương mà lại giúp cho đối phương càng cao ngạo và khiến cho bản thân mình lâm vào cảnh khốn cùng.


            2. Để lộ một ngón ra cho đối phương xem.

            Một số người cao ngạo có một sở trường nào đó, có tư bản thanh cao. Những người như thế rất khinh thường người không có học thức, nhưng đối với người có học vấn và năng lực cao hơn họ thì lại rất coi trọng, đãi ngộ đặc biệt. Có một nhà văn đã nói: “Có người bảo tôi kiêu ngạo, kỳ thực chưa nói đến nơi đến chốn. Tôi là người rất khinh những người hổ lốn láo nháo. Nếu anh làm tốt khiến cho tôi phục, tôi sẽ mời anh ngồi lên ghế quý khách”. Câu nói này miêu tả chân thực tâm lý của hạng người cao ngạo mà trọng người có tài. Nếu anh muốn được họ trọng vọng thì phải trổ tài khiến cho họ cảm thấy anh không phải là kẻ tầm thường, được thế anh sẽ dễ dàng đặt quan hệ với họ. Có một người xuất thân binh nghiệp là một nhà lãnh đạo quân đội thích học tập, thích động não, công tác xuất sắc, viết được vẽ được, người ta gọi là “nho tướng”. Cá tính ông cao ngạo, đặc biệt xem thường sinh viên mới tốt nghiệp hay nói thao thao bất tuyệt cho nên một số thanh niên ghét và tránh ông ta. Một lần ông đến một đơn vị quân đội trình bày một vấn đề thì sau khi ông trình bày xong có một sĩ quan trẻ nói trực tiếp với ông là ông đã dẫn mấy câu thơ không được chính xác rồi đọc nguyên văn các câu thơ đó và nói rõ xuất xứ. Thanh niên náy dám chọc vào nhược điểm của ông quả là người rất can đảm. “Nho tướng” trừng mắt nhìn anh ta. Về cơ quan, ông bèn ra lệnh cho tổ chức thẩm tra sĩ quan này. Chẳng bao lâu sau điều  sĩ quan đó về cơ quan công tác và về sau hai người trở thành bạn vong niên.

            Rõ ràng đối với người cao ngạo, phải xuất chiêu triển khai tài năng của anh một cách thích đáng thì mới làm thay đổi được thái độ của họ. Khi đã được họ tán thưởng thì mọi việc sẽ dễ dàng. Đương nhiên, thi triển tài ba trước mặt người cao ngạo không thể bốc phét tự đề cao mà là phô bày thực tài một cách thích đáng.


            3. Chọc nhẹ vào điểm đau của đối phương.

            Có khi giao tiếp phải dùng phương pháp đối kháng, tức dùng thái độ bất khuất chọc vào điểm đau của đối phương, bẻ gãy tư bản của sự cao ngạo của đối phương. Lúc đó đối phương sẽ vì lợi ích bản thân mà xuống nước đối xử ngang hàng với anh. Ví dụ năm 1901, con của vua dầu khí Mỹ là John Rockerfeller thay mặt cha đàm phán với vua gang thép Morgan về việc mua bán khu mỏ Mitssisippi. Morgan là một người cao ngạo độc đoán, thích chi phối người khác không chấp nhận bất kỳ người đồng đại nào ngang hàng ông ta. Khi Morgan thấy chàng thanh niên Rockerfeller con bước vào văn phòng của ông thì ông tiếp tục nói chuyện với người đồng sự cho đến khi có người giới thiệu Rockerfeller con với ông. Morgan thấy Rockerfeller con vừa trẻ tuổi vừa mảnh mai bèn trừng mắt nói lớn: “Này, các anh muốn giá bao nhiêu?”. Rockerfeller con nhìn thẳng vào mặt cụ Morgan nói một cách lẽ phép rằng: “Thưa cụ Morgan tôi cho là có sự hiểu lầm chăng. Không phải tôi đến đây bán, trái lại, tôi cho rằng Ngài muốn mua”. Morgan nghe lời chàng trai trẻ nói xong, nhìn trừng trừng không nói nên lời, im lặng một lúc rồi hạ giọng xuống đàm phán. Cuối cùng Morgan đồng ý với giá mà Rockerfeller con đưa ra.

            Trong cuộc giao dịch này Rockerfeller con nắm được vấn đề then chốt là Morgan đang nóng lòng mua cho được khu mỏ này cho nên chọc vào đó đồng thời cũng biểu hiện dũng khí mặt đối mặt và đàm phán hòa bình, nghiêm túc khiến cho đối phương thấy phải tiến hành đàm phán một cách bình đẳng và nghiêm túc

 

            4. Không thèm để ý.

            Một số người cao ngạo càng cao ngạo khi người khác chú ý họ. Dùng thái độ không để ý đến họ khiến cho họ cô độc là phương pháp để hạ khí thế cao ngạo của họ.


            Một cán bộ trung niên vừa được điều đến công ty nọ rất giỏi kỹ thuật nên coi thường mọi người. Ông cho người này một bài học, cho người kia một bài học khiến cho mọi người không vui lòng. Mọi người bèn dùng thái độ không thèm để ý ông ta. Một số người thấy ông ta đến bèn bỏ đi. Lâu ngày ông ta cảm thấy vô vị bèn thay đổi thái độ không còn cao ngạo nữa mà đi lại chuyện trò bình thường.

            Vì sao sử dụng phương pháp không thèm để ý lại khiến cho người cao ngạo phải đổi giọng điệu? Bởi vì người cao ngạo muốn biểu hiện mình là người có giá hơn mọi người, nay mọi người không thèm để ý anh ta nữa thì anh ta không có cơ hội biểu hiện giá trị của anh ta mà lại còn cô độc, do đó không thể không phản tỉnh sửa chữa.

            Đương nhiên một khi đối phương chấm dứt cao ngạo thì chúng ta cũng nên đình chỉ không hạ đài anh ta nữa, nếu không đối phương không có lối xuống đài bèn quay trở lại hạ đài chúng ta.


            5. Làm mất thể diện tức hạ đài họ

            Thời Hán, nhà từ phú nổi tiếng đời Tống Tư Mã Tương Như rời Tứ Xuyên đi du lãm viết bài Tử hư thượng lâm phú được cả nước ca tụng. Văn nhân cả nước đến tìm kết bạn với Tư Mã Tương Như. Tư Mã Tương Như là người phóng túng, không câu chấp lễ giáo, không làm ăn mà chỉ là một công tử phóng đãng. Một năm nọ, Tư Mã Tương Như trở về Tứ Xuyên trên đường về Thành Đô qua Lâm Đặng. Quan huyện Lâm Đặng nghe tiếng Tư Mã Tương Như đã lâu bèn rước đến huyện nha. Việc này đến tai nhà hào phú địa phương là Trác Vương Tôn. Trác Vương Tôn cũng muốn kết giao với Tư Mã Tương Như để thơm lây nhưng tâm lý con buôn của ông rất sâu đậm cho nên mời Tư Mã Tương Như thành ra mời quan huyện Vương Cát, còn Tư Mã Tương Như được mời tháp tùng quan huyện. Tư Mã Tương Như vốn khinh những kẻ trọc phú ngu dốt cho nên không chuẩn bị dự tiệc. Đến ngày dự tiệc, Tư Mã Tương Như không đến. Trác Vương Tôn như kiến bò trong chảo nóng. Vương Cát đành phải thân hành đi mời. Tư Mã Tương Như nể mặt quan huyện bèn đến nhà họ Trác. Trác Vương Tôn thấy Tư Mã Tương Như ăn mặc xuềnh xoàng nẩy lòng khinh thường. Tư Mã Tương Như làm như không biết, ăn uống thoải mái chỉ nói chuyện với Vương Cát. Đột nhiên từ phòng trong vang ra tiếng đàn dìu dặt. Tư Mã Tương Như lập tức thôi nói cười lắng nghe tiếng đàn. Đó là tiếng đàn của Trác Văn Quân con gái Trác Vương Tôn. Tư Mã Tương Như bèn gảy khúc Phượng cầu hoàng tỏ lòng yêu mến với Trác Văn Quân. Trác Văn Quân cũng yêu mến tướng mạo và tài hoa của Tư Mã Tương Như bèn hiến thân cho chàng. Hai người cùng nhau trốn về Thành Đô. Sau khi biết chuyện, Trác Vương Tôn nổi trận lôi đình thề không cho con gái quay về nhà. Trác Văn Quân theo Tư Mã Tương Như về Thành Đô mới biết chồng tuy tài hoa nhưng nhà rất nghèo. Bất đắc dĩ hai vợ chồng phải quay lại Lâm Đặng, nhờ người cầu xin Trác Vương Tôn giúp đỡ. Không ngờ Trác Vương Tôn chửi bới cự tuyệt. Hai vợ chồng lòng buồn tê tái nhưng cả hai đều là người có tài trí bèn nghĩ ra một tuyệt chiêu. Ngày hôm sau, Tư Mã Tương Như bán xe, ngựa, đàn, kiếm và cả đồ trang sức của Trác Văn Quân được một món tiền kha khá thuê một căn nhà gần dinh cơ Trác Vương Tôn mở cửa hàng rượu nhỏ. Tư Mã Tương Như mặc quần áo hầu bàn xắn tay áo ống quần y như một tửu bảo lau bàn bê thức ăn hầu khách. Trác Văn Quân mặc quần áo vải chạy ra chạy vào chiêu đãi khách. Tiệm rượu vừa khai trương, mọi người ùn ùn kéo đến xem hai tài tử giai nhân gặp nạn. Vợ chồng Tư Mã Tương Như không chút xấu hổ, trong lòng lại rất vui thích bởi vì như vậy đã đạt mục đích  của họ làm cho ông già biết mặt. Có mấy người bạn khuyên Trác Vương Tôn rằng: “Nay lệnh ái yêu anh ta thôi thì để cho toại nguyện. Hơn nữa Tư Mã Tương Như cũng đã từng làm quan, lại là bạn quan huyện. Dù bây giờ hầu bàn nhưng tài hoa như thế chắc thế nào sau này cũng làm nên sự nghiệp. Ông nên cho họ một số tiền của chứ làm khó dễ với họ làm gì. Không những mai sau họ thành đạt không được nhờ mà bây giờ để họ lam lũ như thế mất thể diện của ông”. Trác Vương Tôn nghe lời bớt giận, chia cho hai vợ chồng Tư Mã Tương Như hàng vạn tiền của. Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân rất mừng, nhận tiền trở về Thành Đô sinh sống.

            Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân đã dùng kế làm mất mặt nhà hào phú Trác Vương Tôn khiến cho ông bị mọi người đàm tiếu, do đó phải thay đổi thái độ đối với họ.


            6. Dội cho đối phương một gáo nước lạnh

            Một con người làm việc gì là mong có thu nhập, nếu như không có hy cọng gì thì không ai hơi đâu lo lắng sắp xếp công việc như dựng sân khấu hát múa. Cho nên làm cho đối phương mất hy vọng, trong lòng mờ mịt thì ta không phá đài, đối phương cũng tự hạ đài.

            Trong lịch sử, đức thánh Khổng Tử cũng bị một chiêu như thế khiến cho phải lưu vong ra nước ngoài. Thời kỳ Xuân Thu, Tề Cảnh Công đã từng gặp Khổng Tử ở Giáp Cốc trong lòng đã ghi nhớ Khổng Tử. Vừa hay hiền thần Yến Anh qua đời không ai thay thế. Lúc này nước Lỗ đang trọng dụng Khổng Tử trọng nước thịnh trị. Tề Cảnh Công lo sợ bèn nói với đại phu Lê Di rằng: “Nước Lỗ trọng dụng Khổng Tử, uy hiếp rất lớn đối với nước ta. Sau này bá nghiệp nước Lỗ phát triển, tất nước ta bị hại đầu tiên, phải làm gì bây giờ?”. Lê Di đưa ra kế sách nói rằng: “Há đại vương không nghe nói “ăn no ấm cật dậm dật suốt ngày”, bần cùng sinh đạo tặc hay sao? Nay nước Lỗ thiên hạ thái bình, Lỗ Định Công là người háo sắc, nếu ta tìm một số mỹ nữ dâng cho ông ta tất sẽ nhận. Sau khi nhận mỹ nữ, tất Lỗ Định Công ngày đêm vùi đầu trong son phấn bất kể Khổng Tử, vàng bạc, cung tần đều sẽ không được ông ta quan tâm nữa. Như vật tất Khổng Tử tức giận bỏ đi, bệ hạ tất ngủ yên”. Tề Cảnh Công cho là diệu kế bèn sai Lê Di tìm mỹ nữ dạy hát múa, tô điểm cho xinh đẹp. Sau khi huấn luyện xong bèn dùng 120 con ngựa yên cương dát vàng nạm ngọc và 80 mỹ nữ đưa đến nước Lỗ biếu cho Lỗ Định Công. Thừa tướng nước Lỗ là Lý Tự nghe tin này trong lòng áy náy bèn mặc thường phục lẻn ra cửa nam xem thử. Ông thấy các mỹ nữ đang biểu diễn ca múa khi tiến khi thoái nhịp nhàng yểu điệu hoa cả mắt. Ông ngớ người ra, tay chân bủn rủn, đầu óc quay cuồng quên cả việc triều chính. Lỗ Định Công cũng nghe tin đó. Lý Tư thừa cơ bèn giúp Định Công mặc thường phục cùng ra cửa nam xem. Từ đó Lỗ Định Công mê mẩn trong đám hoa phù dung này không còn thiết triều nữa.

            Khổng Tử biết việc này thở dài ảo não. Tử Lộ đứng hầu bên cạnh bèn nói rằng: “Vua Lỗ đã sa vào mê hồn trận rồi gác bỏ việc nước ra ngoài. Thầy ơi! Chúng ta đi đi thôi”. Khổng Tử nói: “Chớ vội. Sắp đến ngày tế trời rồi. Đó là quốc gia đại sự nếu nhà vua chưa quên thì quốc gia còn hy vọng. Nếu vua quên tế trời thì lúc bấy giờ chúng ta cuốn gói cũng chưa muộn”.

            Đến ngày tế trời, Lỗ Định Công cũng đến song không chút thành tâm, tế lễ qua quýt rồi ra về hưởng lạc quên cả việc chia thịt tế cho bá quan. Khổng Tử bèn bảo Tử Lộ rằng: “Mau bảo các bạn học cuốn gói nhanh chóng rời nơi này”. Thế là Khổng Tử từ quan dẫn học trò chu du các nước, nếm trải cuộc đời phiêu bạt. Như vậy Lê Di đã dội một gáo nước lạnh dập tắt mọi hy vọng của Khổng Tử, Khổng Tử tự dỡ bỏ đài (thôi làm quan nước Lỗ) ra đi lang thang vô vọng.


Nguồn: Thế giới massage

Bí quyết tranh thủ kẻ xấu/ Vợ xấu “vùng lên”/ Tật xấu của chàng thể hiện qua đôi bàn tay/ Bí quyết nhận biết tốt xấu/ ‘Không gì dễ bằng vay tiền gái xấu’/

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác