Cách đơn giản và nhanh chóng để diễn thuyết hiệu quả (P 2)

(Thế giới matxa) - Thứ hai: Hãy đảm bảo rằng bạn có hứng thú với chủ đề mà bạn định phát biểu

Không phải mọi vấn đề tôi và bạn có kinh nghiệm và hiểu rõ khi được đưa vào một bài diễn văn đều đem lại cho chúng ta cảm hứng. Ví dụ như, là một người thích tự mình làm mọi việc, đương nhiên tôi có đủ khả năng bàn luận về việc rửa bát. Nhưng có lẽ vì nhiều lý do, tôi không thích chủ đề này. Vì vậy, tôi sẽ không chọn nó làm chủ đề cho bài phát biểu của mình. Thế nhưng tôi đã nghe nhiều bà nội trợ, những quan chức cấp cao trong gia đình, nói chuyện rất nhiều về chủ đề đó. Có thể đó là sự tức giận vì các công việc nội trợ không ngơi tay như việc rửa bát, hay để họ tìm ra một phương pháp sáng tạo hơn trong việc này, và họ tỏ ra thật sự thích bàn luận về việc đó. Đây là câu hỏi giúp bạn quyết định xem liệu chủ đề đó có phù hợp với bạn không. Nếu có người đứng lên và thẳng thừng phản đối ý kiến của bạn, liệu bạn có sốt sắng đưa ra các chứng cứ và lý lẽ để bảo vệ ý kiến của mình? Nếu câu trả lời là có thì đó quả thật là chủ đề giành cho bạn.

Gần đây tôi tình cờ đọc lại một vài ghi chép của mình từ năm 1912 sau khi tôi đã đến tham dự kì họp thứ VII của Liên hiệp các quốc gia tại Geneva, Thụy Sĩ. Đây là đoạn văn tôi viết: “ Sau khi 3 hay 4 vị diễn giả tẻ nhạt đứng lên đọc bài diễn thuyết của mình, tới luợt ngài Goerge Foster của Canada phát biểu. Với sự hài lòng, tôi nhận thấy ông không hề mang theo sổ ghi chép hay mẩu giấy viết tay nào. Gần như ông có phản xạ rất nhanh. Ông giành tâm huyết cho những gì mình sẽ nói. Rõ ràng, ông đã xác định cho mình thông điệp cần gửi đi, và ông cố tập trung đưa ra các luận cứ, những lý lẽ đầy tâm huyết và có sức thuyết phục, chúng đơn thuần và chân thực như chính hồ Geneva ngoài cửa sổ kia. Và mọi quy tắc tôi cố đưa ra trong các bài giảng của mình đều được áp dụng và mô tả rõ ràng trong bài phát biểu đó”.

Tôi thường nhớ lại bài phát biểu của ngài George. Ở ông luôn có sự thẳng thắn và tận tâm. Chỉ có cách chọn chủ đề mà trái tim bạn thấy yêu thích và lí trí thông suốt, thì sự chân thành này mới được bộc lộ. Còn Bishop Fulton J. Sheer, một trong số các diễn giả năng động nhất nước Mỹ đã sớm học được bài học này.

Trong cuốn Cuộc sống này thật đáng quý, ông viết: “ Tôi được chọn vào đội hùng biện của trường và đó là đêm trước khi Notre Dame hùng biện, giáo sư gọi tôi đến phòng và mắng tôi rằng:

“ Cậu kém lắm, chưa bao giờ có ai trong trường này lại có thể là một diễn giả tồi như cậu”.

Tôi cố gắng tìm cách bào chữa: “ Ồ! Nếu em kém thế thì sao thầy lại gọi em vào đội?”.

Ông trả lời: “ Bởi lẽ, cậu có thể đưa ra các ý tưởng, chứ không phải bởi khả năng nói của cậu. Đứng vào góc đó, cầm lấy đoạn diễn văn của cậu và đọc đi”. Tôi đọc đi đọc lại đoạn đó vài lần. Lần cuối cùng ông nói: “ Cậu có thấy lỗi sai nào không?”, “ không ạ”. Thế là tôi lại tiếp tục như vậy hơn một tiếng đồng hồ nữa. Tới lúc tôi kiệt sức, ông nói: “ Cậu vẫn không thấy có gì không ổn à?”.

Là một người có tư chất nhanh nhẹn, sau 2 tiếng rưỡi tôi đã hiểu ra. Tôi đáp: “ Có ạ. Em không chân thành, không là chính mình. Em không nói những gì em nghĩ”.

Tới đây, Bishop Sheer đã học được bài học ông không bao giờ quên: ông đã biết cách đặt chính mình vào những bài phát biểu và thế là ông bắt đầu thích chủ đề của mình. Chỉ tới lúc đó vị giáo sư thông thái mới nói: “ Giờ cậu đã sẵn sàng để hùng biện rồi”.

Khi một người bạn cùng lớp của chúng tôi nói: “Tôi chẳng thích gì, tôi sống một cuộc sống tẻ nhạt”, giáo viên hướng dẫn của chúng tôi sẽ hỏi về những điều anh ta làm trong thời gian rảnh rỗi. có người nói rằng anh ta đi xem phim, người khác lại nói là họ trồng hoa hồng hoặc ném bóng. Có người lại kể rằng anh ta quan tâm tới các trận đấu. Khi giáo viên hướng dẫn hỏi anh về thói quen kỳ lạ này, anh bắt đầu trở nên hào hứng. Rồi chẳng bao lâu, anh kể về nơi anh giữ bộ sưu tập của mình. Anh nói rằng anh có bộ sách về các trận đấu hầu như từ mọi quốc gia trên thế giới. Khi anh trở nên thích thú với chủ đề yêu thích này, người hướng dẫn nói: “ Tại sao anh không kể cho chúng tôi nghe về chủ đề này nhỉ? Tôi thấy nó có vẻ rất hấp dẫn”. nhưng anh ta nói anh không nghĩ rằng mọi người lại thích chủ đề này. Đây chính là người đã giành nhiều năm để thỏa mãn sở thích của mình, mà đối với anh ta đó là một niềm đam mê, vậy mà anh vẫn nghi ngờ giá trị của chủ đề và không dám đưa ra để diễn thuyết. Hướng dẫn viên bảo anh ta rằng cách duy nhất để biết được giá trị của một chủ đề là tự hỏi bản thân bạn yêu thích nó tới mức nào. Tối đó, anh ta nói với tất cả sự sôi nổi của một nhà sưu tầm thực thụ, và sau này tôi nghe kể rằng anh ta đã có chút danh tiếng ở vùng đó nhờ diễn thuyết về việc sưu tầm sách của các trận đấu ở các bữa tiệc trưa.

Minh chứng này đã làm rõ cho nguyên tắc thứ ba giành cho những người muốn học diễn thuyết một cách nhanh nhất và hiệu quả nhất:

 

 

Thứ ba:

Hãy hào hứng chia sẻ với người nghe

Có ba nhân tố làm nên một buổi diễn thuyết là người diễn thuyết, bài diễn thuyết ( thông điệp), và khán giả. Hai nguyên tắc đầu tiên này sẽ trình bày về mối tương quan giữa người diễn thuyết và bài diễn thuyết. Khi người diễn thuyết liên kết trực tiếp bài nói chuyện của họ với khán giả thì lúc đó mới có một buổi diễn thuyết thực thụ. Bài diễn thuyết có thể được chuẩn bị rất tốt, nó có thể là đề tài mà diễn giả thích, nhưng để thành công trọn vẹn cần phải có một nhân tố nữa tác động tới bài nói chuyện. Diễn giả cần phải làm cho người nghe thấy những gì anh ta nói là quan trọng đối với họ. Diễn giả không những cần phải háo hức về đề tài mình nói, mà còn cần phải truyền sự háo hức của mình cho người nghe. Mỗi một diễn giả trong lịch sử diễn thuyết luôn có một đặc tính không thể nhầm lẫn được là khả năng thuyết phục, khả năng chào hàng, bạn có thể gọi là gì tùy ý bạn. Người diễn thuyết hiệu quả thường có một ước muốn mãnh liệt là người nghe sẽ cảm nhận được những điều anh ta đã cảm nhận, đồng ý với những quan điểm và làm theo những điều mà anh ta cho rằng họ nên làm, và quan trọng hơn cả là tận hưởng và sống lại những cảm giác đó cùng với anh ta. Người đó phải quan tâm tới người nghe chứ  không phải quan tâm tới bản thân mình. Người đó cũng biết là bài nói chuyện của mình có thành công hay không, không phải do anh ta quyết định mà phụ thuộc vào trái tim và tình cảm của người nghe.

Trong một chiến dịch của Viện ngân hàng Mỹ, chi nhánh thành phố New York, tôi đã có dịp huấn luyện cách diễn thuyết cho rất nhiều người. Có một người không biết cách diễn đạt cho người khác hiểu được điều anh ta muốn nói. Bước đầu tiên để giúp anh ta đó là khai thông trái tim và khối óc của anh ta bằng sự háo hức với đề tài đó của anh ta. Tôi đã bảo anh ta đi ra ngoài và nghĩ về đề tài đó cho tới khi anh ta thấy thích thú với nói. Tôi bắt anh ta phải nhớ rằng, những ghi chép xử án ở New York đã chỉ ra rằng hơn 85% người chẳng để lại gì sau khi chết, và chỉ có 3,3% để lại được 10.000 đô la hoặc hơn. Anh ta chỉ cần phải nhớ rằng, không phải mình đang cầu xin sự ủng hộ hay một thứ gì đó mà người khác không thể cho. Anh ta cần phải nói với bản thân rằng: “ Mình đang chuẩn bị cho những người này thịt, bánh mì, quần áo và sự thoải mái lúc về già, và để cho vợ con họ được an toàn”. Anh ta cần phải nhớ rằng anh ta sẽ ra ngoài làm một dịch vụ xã hội có ý nghĩa. Nói một cách ngắn gọn, thì anh ta cần là người vận động.

Anh ta suy nghĩ về những điều này và nó luôn hiển hiện trong tâm trí của anh. Anh ta khơi lên niềm thích thú, khuấy lên sự nhiệt tình và bắt đầu nhận ra rằng anh có một nhiệm vụ. Sau đó khi anh đi diễn thuyết, sẽ có một chuỗi những từ thể hiện sự tin tưởng. Anh đã cho người nghe thấy những lợi ích của việc tiết kiệm, vì anh có mong muốn được giúp đỡ mọi người. Anh không còn là một diễn giả chỉ biết đến sự thật nữa, mà đã trở thành một người truyền giáo đang tìm kiếm những người thực sự muốn thay đổi niềm tin.

Có một lần trong sự nghiệp giảng dạy của mình, tôi phải phụ thuộc khá nhiều vào một cuốn sách nói về những nguyên tắc diễn thuyết. Làm như vậy chỉ đơn giản vì tôi đang bắt chước những thói quen xấu được thầy cô giáo, những người không thoát ra khỏi cách nói máy móc, tiêm nhiễm vào đầu tôi.

Tôi sẽ không bao giờ quên bài học nói đầu tiên của mình. Tôi được dạy là lỏng hai tay, lỏng bàn tay quay vào trong, các ngón tay nắm hờ, và ngón cái chạm vào chân. Tôi được dạy là giơ cánh tay lên theo một vòng… để cổ tay được xoay một vòng cơ bản, rồi sau đó lần lượt xòe các ngón tay ra, trước tiên là ngón trỏ, ngón giữa rồi tới ngón út. Sauk hi thực hiện tất cả các cử chỉ, cánh tay lại lặp lại quá trình đó và cuối cùng lại trở về vị trí buông thõng. Tất cả quá trình đó đều cứng nhắc và giả tạo. Chẳng có tình cảm hay sự rung động chân thật nào ở đó cả.

Người hướng dẫn còn không chỉ cho tôi cách thể hiện những tình cảm của mình trong bài nói chuyện, không chỉ cho tôi cách nói chuyện như một người bình thường, và nói chuyện một cách hăng say.

Trái với cách tiếp cận máy móc này là việc đào tạo kỹ năng thuyết trình với 3 nguyên tắc mà tôi đang thảo luận. Đó là những điều cơ bản trong cách tiếp cận để tiến tới diễn thuyết hiệu quả.

 

Những điều cơ bản về thuyết trình hiệu quả

Các kỹ năng cơ bản

1.      Học hỏi kinh nghiệm từ những người khác.

2.      Luôn giữ vững mục tiêu.

3.      Quyết tâm đạt được thành công.

4.      Hãy nắm lấy mọi cơ hội để luyện tập.

 

 

Nâng cao sự tự tin

1.      Sự thật về nỗi sợ hãi khi phát biểu trước đám đông.

2.      Chuẩn bị đúng cách.

Không bao giờ học thuộc lòng bài nói chuyện, tập hợp và sắp xếp các ý, tập nói cho bạn bè nghe trước.

3.      Phải xác định trong đầu là phải thành công, tập trung hết mình vào chủ đề của bạn, tránh tập trung vào những điều tiêu cực có thể làm bạn nản lòng, và phải biết tự động viên mình.

4.       Hãy tỏ ra tự tin.

 

Nguồn: Thế giới massage

Cách đơn giản và nhanh chóng để diễn thuyết hiệu quả (P 1)/

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác