Cách đơn giản và nhanh chóng để diễn thuyết hiệu quả (P 1)

(Thế giới matxa) - Ban ngày tôi hiếm khi xem ti vi. Nhưng gần đây có một người bạn đã bảo tôi xem chương trình buổi chiều nói về các bà vợ. chương trình đó thu hút một lượng lớn khán giả, và bạn tôi muốn tôi xem nó vì nghĩ rằng tôi có thể quan tâm tới những khán giả tham gia chương trình. Tôi đã xem chương trình đó vài lần, và thấy rất thích thú với cách mà người dẫn chương trình làm cho khán giả nói chuyện theo cách rất cuốn hút, khiến người khác phải quan tâm. Có thể dễ dàng nhận ra những người đó không phải là những diễn giả chuyên nghiệp. Họ chưa bao giờ được học qua một khóa giao tiếp nào. Một số người còn nói sai chính ra, thậm chí còn có người phát âm sai. Nhưng tất cả đều rất thú vị. Khi họ bắt đầu nói, có vẻ như họ quên hết nỗi sợ ngồi trước ống kính, và họ đã thu hút được sự chú ý của khán giả.

Tại sao lại như vậy? Tôi biết câu trả lời vì tôi xũng đã áp dụng những phương pháp này nhiều năm rồi. Những người này, những người rất bình thường, suy nghĩ rất đơn giản lại có thể thu hút được sự chú ý của khán giả khắp đất nước, vì họ nói về chính họ, về những khoảnh khắc ngại ngùng nhất, về những ký ức dễ chịu nhất, về việc họ đã gặp người bạn đời của mình như thế nào. Họ chẳng nghĩ tới việc phải giới thiệu như thế nào, phải nói ra sao, phải kết luận như thế nào. Họ chẳng quan tâm tới cấu trúc câu, cách diễn đạt. Nhưng họ lại có được điều cuối cùng mà bất kỳ một người diễn thuyết nào cũng muốn, đó là sự chú ý của tất cả khán giả. Điều này đã chứng minh cho tôi biết một trong ba nguyên tắc quan trọng để có thể diễn thuyết được một cách đơn giản và nhanh chóng.

 

 

Thứ nhất:

Hãy nói về điều bạn có quyền được nói

nhờ những kinh nghiệm hay kiến thức vốn có của bạn

Những người làm các chương trình truyền hình hấp dẫn thường kể lại câu chuyện mà họ từng trải qua, về những gì họ biết. Nếu họ bị yêu cầu định nghĩa chủ nghĩa xã hội hay mô tả hình thái tổ chức của Liên hợp quốc thì có lẽ chương trình của họ đã không hấp dẫn tới nhường ấy. Tuy nhiên, đây vẫn là lỗi mà các diễn giả phạm phải tại vô số các cuộc họp hay các bữa tiệc lớn.

Họ cứ khăng khăng rằng, họ phải nói về vấn đề mà họ không hề có hay có rất ít kiến thức và ít quan tâm. Họ chọn các chủ đề như chủ nghĩa yêu nước, nền dân chủ, hay tòa án, và rồi sau vài giờ tìm kiếm qua cuốn sách nào đó có các đoạn trích về vấn đề này, họ tập hợp lại vài ý chính và nhớ mang máng vài điều về chính trị họ đã từng nghe giảng ở trường học để tạo ra một bài diễn văn không có gì hơn ngoài độ dài của nó. Họ chẳng thèm quan tâm tới việc khán giả cần những bằng chứng và lý luận xác thực để chứng minh cho những gì họ đang nói tới.

Tại một buổi họp các hướng dẫn Dale Carnergie ở khách sạn Contrad Hilton, Chicago vài năm trước đây, một học viên đã bắt đầu như sau: “  Tự do, bình đẳng và đoàn kết. Đây là những khái niệm nhỏ nhất trong từ điển loài người. Không có tự do cuộc đời này chẳng có ý nghĩa gì nữa. Cứ tưởng tượng cuộc đời sẽ ra sao nếu tự do hoạt động của bạn bị giới hạn về mọi mặt”.

Đó là khi anh ấy dừng lại bởi một gợi ý khôn khéo của giáo viên bằng một câu hỏi tại sao anh ta tin vào điều mình đang nói? Có chứng cứ xác thực hay một kinh nghiệm bản thân nào để chứng minh cho những gì anh vừa nói với mọi người? Thế là anh kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện bất ngờ. Anh từng là một chiến binh bí mật của Pháp, về sự nhục nhã mà anh và gia đình phải chịu đựng dưới luật lệ Nazi. Anh đã mô tả rất sinh động việc anh trốn thoát khỏi cảnh sát mật và đã trốn được sang Mỹ. Cuối cùng anh kết lại bằng câu nói: “ Khi tôi sai bước trên đại lộ Michigan tới khách sạn, tôi được tự do đi và đến khi tôi muốn, tôi đi qua viên cảnh sát mà không hề bị theo dõi, tôi đi vào trong khách sạn mà không cần xuất trình thẻ chứng minh thư, và khi kết thúc cuộc họp, tôi có thể đến bất cứ nơi nào ở Chicago mà tôi muốn tới. Xin hãy tin tôi, tự do là điều mà vì nó chúng ta cần phải đấu tranh”. Anh đã nhận được sự hoan nghênh bằng những tràng pháo tay lớn từ khán giả, những người đã đứng hẳn lên để ủng hộ anh.

Hãy kể cho chúng tôi nghe những điều cuộc sống đã dạy bạn

 

Những diễn giả kể về những gì họ đã học được từ cuộc sống không bao giờ đánh mất sự chú ý của khán giả. Từ kinh nghiệm bản thân, tôi biết rằng diễn giả sẽ không dễ dàng gì chấp nhận quan điểm này – họ tránh dùng các kinh nghiệm bản thân, bởi theo họ chúng quá bình thường và giới hạn. Vì thế, họ chọn cách lao vào các lĩnh vực khái niệm chung và những quy tắc triết lý mơ hồ và không may khiến cho bầu không khí trở nên nặng nề và buồn tẻ. Họ đưa ra cho chúng ta những bài viết trong khi chúng ta đang tìm kiếm thông tin. Chẳng ai trong số chúng ta lại phản đối nghe một bài viết nếu người phát biểu có hiểu biết sâu sắc về nó, như một biên tập viên của một nhà xuất bản hay một tờ báo chẳng hạn.Điều cốt yếu là ở chỗ: hãy nói những gì bạn học được từ chính cuộc sống và tôi sẽ sẵn lòng nghe bạn nói.

Cơ sở để phát biểu một cách hiệu quả

Người ta nói rằng Emerson luôn lắng nghe mọi người nói, cho dù họ có tầm thường tới mức nào, vì ông cho rằng ông luôn có thể học được điều gì đó từ họ. Có lẽ so với những người sống ở xứ tây Iron Curtai, thì tôi là người đã nghe nhiều câu chuyện do người lớn kể hơn cả. Và thành thật mà nói, tôi chưa từng thấy câu chuyện nào nhàm chán, nếu người kể đem câu chuyện hay lý lẽ của mình gắn vào những gì cuộc sống đã dạy họ, cho dù ít hay nhiều, cho dù có nhỏ nhặt tới đâu đi nữa.

Để chứng minh, tôi xin được kể chuyện này: Vài năm trước đây, một trong số các hướng dẫn của chúng tôi tham gia khóa đào tạo thuyết trình trước đám đông cho các quan chức cấp cao của ngân hàng thành phố New York. Dĩ nhiên là những quan chức như vậy luôn bị gò bó về thời gian và không có đủ thời gian để chuẩn bị bài. Cả cuộc đời, họ đã nghĩ những ý nghĩ của riêng mình, nuôi dưỡng các ý tưởng riêng, nhìn mọi việc theo cách riêng. Họ đã có tới 40 năm để chuẩn bị cho việc diễn thuyết, thế nhưng không phải ai cũng nhận ra và thực hiện được điều này.

Một ngày kia, một quý ông từ nhà băng thành phố có thể gọi ông là Jackson cho tiện – chuẩn bị tới lớp học và chưa biết phải diễn thuyết về điều gì. Ông đi ra khỏi công sở, mua một tờ báo Forbes tại một quầy báo gần đó, và trên chuyến tàu điện đưa ông tới ngân hàng liên bang nơi lớp học diễn ra, ông đọc được một bài báo với tiêu đề Bạn chỉ có 10 năm cho thành công. Ông đọc, không phải vì ông thấy nó thú vị, mà vì ông cần nói điều gì đó trong giờ học.

Một giờ sau, ông đứng lên và cố nói một cách thuyết phục và sôi nổi về nội dung bài báo.

Kết quả ra sao? Bạn có thể hình dung được điều đó.

Ông thậm chí còn chưa kịp nắm hết được những gì ông cố diễn đạt. “ Cố gắng diễn đạt” – là từ chính xác để miêu tả sự việc. Ông đang cố gắng. Không có một thông điệp đúng nghĩa nào từ bài diễn thuyết; và các cử chỉ và giọng điệu của ông đều thể hiện điều đó không thể nhầm lẫn được. Làm sao ông có thể mong khán giả sẽ có ấn tượng hơn chính cái cách mà ông bị ấn tượng bởi bài báo đó? Ông cứ cố nhắc đến bài báo, rằng tác giả nói thế này, tác giả nói thế kia. Bài phát biểu rõ ràng mang đầu chất của tờ Forbes, nhưng đáng tiếc thay lại chẳng có chút riêng nào của ông Jackson.

Sau khi hoàn thành bài phát biểu, giáo viên hướng dẫn nói: “ Ông Jackson, chúng tôi không quan tâm tới người viết bài báo này bởi anh ta chẳng hề có mặt tại đây, chúng tôi quan tâm tới ông và những ý kiến của ông cơ. Hãy nói cho chúng tôi những ý nghĩ của ông, riêng của ông thôi, không phải là điều ai đó đã nói ra. Hãy thêm vào đây chất riêng của ông. Ông hãy mang chủ đề này quay lại đây vào tuần tới nhé. Hãy đọc lại bài báo, và tự hỏi mình ông đồng ý hay bất đồng với tác giả ở điểm nào và tại sao? Hãy lấy dẫn chứng từ chính kinh nghiệm và các quan sát của ông. Hãy lấy bài báo này làm điểm xuất phát để tạo nên bài phát biểu của chính ông”.

Ông Jackson đọc lại bài báo và kết luận ông hoàn toàn không cùng quan điểm với tác giả. Ông tìm trong trí nhớ các kinh nghiệm và ví dụ để chứng minh cho quan điểm của mình. Ông phát triển và mở rộng các ý tưởng của mình với các chi tiết từ chính kinh nghiệm làm chuyên viên cao cấp tại ngân hàng. Tuần tiếp sau đó, ông quay lại và diễn thuyết với đầy quan điểm và lý lẽ của riêng mình, dựa trên những gì ông biết. Thay vì xào xáo lại bài báo, ông cho chúng tôi thấy chất “ quặng” từ chính sự hiểu biết của ông, và những đồng xu đúc từ khuôn của chính ông. Vậy theo bạn, thì bài phát biểu nào sẽ gây ấn tượng mạnh hơn với các thành viên trong lớp?

 

 

 

Hãy tìm kiếm các chủ đề từ chính hiểu biết của bạn

Một lần, một nhóm giáo viên hướng dẫn của chúng tôi đã được yêu cầu viết ra giấy những khó khăn lớn nhất họ gặp phải đối với các học viên mới. Và rồi chúng tôi phát hiện ra vấn đề khó khăn nhất của họ là giúp các học viên chọn đúng chủ đề cho mình trong thời gian đầu của mọi khóa học.

Vậy một chủ đề phù hợp là thế nào? Bạn có thể chắc rằng bạn đã chọn đúng chủ đề nếu bạn từng sống trong chủ đề đó, biến nó thành của riêng bạn dựa vào chính kinh nghiệm và bài học bạn đã có. Vậy làm thế nào để chọn đúng chủ đề? Bằng cách đào sâu trong tâm trí và tìm kiếm trong vốn kiến thức của mình những mảng lớn trong cuộc đời mình đã để lại vô số ấn tượng trong bạn. nhiều năm trước, chúng tôi làm một cuộc khảo sát những chủ đề gây sự chú ý nhất đối với học viên trong lớp học. Chúng tôi đã phát hiện ra rằng chủ đề được nhiều người ủng hộ nhất nằm ở những lĩnh vực thuộc phần hiểu biết rộng nhất của mọi người:

Những năm đầu đời và khôn lớn:

Các chủ đề liên quan đến gia đình, ký ức tuổi thơ, những ngày còn đi học, lúc nào cũng nhận được sự quan tâm, bởi hầu hết chúng ta bị lôi cuốn bởi cách người khác gặp và thoát ra khỏi những khó khăn trong môi trường họ được nuôi dưỡng.

Bất cứ lúc nào có thể, hãy đưa vào bài diễn thuyết những hình ảnh minh họa hay ví dụ về những năm đầu đời của mình. Các trò chơi, các bộ phim, và các câu chuyện kể về những khó khăn bạn gặp phải trong thế giới tuổi thơ, bất cứ khi nào chúng phù hợp với bài diễn thuyêt. Nhưng, làm sao bạn biết chắc rằng ai cũng thích và bị lôi cuốn bởi những kỷ niệm ấu thơ của bạn? có một cách để kiểm chứng vấn đề này. Nếu mọi sự việc hiện ra một cách sống động trong ký ức của bạn ngay cả khi nhiều năm đã trôi qua, thì điều đó gần như đã đủ để đảm bảo rằng nó sẽ khiến khán giả bị lôi cuốn.

Những phấn đấu đầu tiên để vượt lên:

Đây rõ ràng là một mảng đề tài rộng và phong phú trong sở thích của con người. Lại một lần nữa, người ta chú ý tới những cố gắng đầu tiên của bạn nhằm khẳng định bản thân trên thế giới. Tại sao bạn lại chọn công việc hay nghề nghiệp nào đó và bạn có công việc đó bằng cách nào? Bạn đã gặp phải những khó khăn nào trong công việc? Hãy kể cho chúng tôi nghe những dự định, hy vọng, hay chiến thắng của bạn khi bạn bước vào thế giới cạnh tranh này. Một bức tranh chân thực về cuộc đời của một người – nếu kể một cách giản dị cũng đủ để đảm bảo mang lại một câu chuyện khiến mọi người quan tâm.

Sở thích và các trò giải trí:

Chủ đề này phụ thuộc vào lựa chọn riêng của từng người, do vậy là một chủ đề rất được quan tâm. Bạn sẽ không thể nhầm khi chọn nói về một sở thích cuốn hút bạn, và sự nhiệt tình bạn giành cho nó cũng đủ để bạn thu hút khán giả rồi.

Một kiến thức chuyên ngành:

Nhiều năm làm việc trong ngành đã giúp bạn trở thành một chuyên gia của lĩnh vực bạn luôn theo đuổi. bạn có thể chắc rằng khán giả sẽ lắng nghe bài diễn thuyết của bạn về công việc của bạn cùng với sự tôn trọng, nếu bạn giải thích chúng dựa trên kinh nghiệm hay nghiên cứu nhiều năm của mình.

Một kiến thức lạ:

Bạn đã từng gặp một vĩ nhân chưa? Bạn đã từng tham gia chiến trận chưa? Bạn từng trải qua khoảng thời gian khủng hoảng trong đời chưa? Có vô số các kinh nghiệm có thể giúp bạn làm nên một bài phát biểu tuyệt vời.

Niềm tin và lý lẽ:

Có lẽ bạn đã giành nhiều thời gian và nỗ lực để nghĩ về vị trí của bạn trong những vấn đề thế giới đang phải đối mặt ngày nay. Nếu bạn từng giành nhiều thời gian để nghiên cứu các vấn đề đó, bạn có quyền cho mọi người biết những gì bạn tìm ra, nhưng khi thực hiện, bạn hãy đảm bảo rằng đã đưa những chứng cứ cụ thể cho những lý lẽ của mình bởi khán giả không hề thích một bài phát biểu chỉ toàn những điều chung chung. Nhưng đừng coi việc đọc vài bài báo là đủ cho việc chuẩn bị một bài phát biểu cho một chủ đề, nếu bạn hiểu biết về chủ đề đó ít hơn khán giả thì tốt nhất là nên tránh nói về chủ đề đó. Mặt khác, nếu bạn đã cống hiến nhiều năm để nghiên cứu nó, rõ ràng chủ đề đó là giành cho bạn, và hãy sử dụng nó theo mọi cách có thể.

Như đã nói, việc chuẩn bị một bài phát biểu không chỉ đơn giản là viết vài dòng máy móc vào một mẩu giấy, hay là việc nhớ hết từng câu từng chữ đã chuẩn bị, cũng không phải là lấy ra vài ý từ một tờ tạp chí đọc vội vã hay một cuốn sách nào đó. Nó đòi hỏi việc tập trung tâm trí và tấm lòng để đưa ra được những lý lẽ mà bạn đã tích lũy được từ cuộc sống. Đừng bao giờ nghi ngờ việc bạn đã có sẵn trong mình những gì cần thiết để hoàn thiện bài phát biểu vì thực chất nó luôn ở đó, chờ đợi được bạn khám phá. Cũng đừng vội cho rằng những điều bạn chuẩn bị là quá riêng tư hay quá nhỏ nhặt, tôi từng bị cuốn hút và vô cùng xúc động bởi một bài phát biểu như vậy, nó còn hơn bất cứ một bài phát biểu của một diễn giả chuyên nghiệp nào tôi từng nghe.

Chỉ khi nói về một chủ đề mà bạn đã dày công đào sâu suy nghĩ, bạn mới có thể đáp ứng yêu cầu thứ hai trong quá trình giúp bạn học cách phát biểu hay thuyết trình trước đám đông một cách nhanh chóng và dễ dàng hơn.

 

 

Nguồn: Thế giới massage

Cách đơn giản và nhanh chóng để diễn thuyết hiệu quả (P 2)/ Những điều cấm kỵ khi nói chuyện với gái ế/ Nắm vững thế chủ động trong khi nói chuyện/ Phải làm sao để nói chuyện hiệu quả/

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác