Bi kịch cuộc đời từ khi biết chồng thuộc giới tính thứ ba

Anh ta luôn tỏ ra là một người yêu tôi hết lòng, anh ta ghen tuông cấm đoán tôi tất cả mọi việc trong cuộc sống, đi đâu làm gì, mặc quần áo gì, đang làm cái gì. Tôi ngột ngạt không thở được, chỉ cần tôi trái ý là anh ta chửi bới không tiếc lời, thóa mạ tôi bằng những lời lẽ dơ bẩn nhất.

Chào các bạn!

Hôm nay tôi ngồi viết ra những dòng tâm sự để trút nhẹ đi nỗi lòng mình. Tôi có một gia đình nếu nhìn vào thì thật sự hạnh phúc với một đứa con gái 10 tuổi xinh xắn, một công việc tốt, một người chồng hiền lành tốt tính, gia đình nội ngoại hai bên đều là những người tử tế.

Nhưng ông trời chẳng cho không ai cái gì, những tưởng cuộc sống của tôi đã là viên mãn nhưng ẩn chứa bên trong, nỗi buồn sự bất hạnh không biết chia sẻ cùng ai. Sau 5 năm chung sống tôi mới biết chồng là người thuộc giới tính thứ ba (người vô tính), mọi người có hiểu người vô tính là như thế nào không, họ không thích đàn ông, cũng không thích đàn bà.

Sau ngày cưới 2 tháng thì tôi có em bé và kể từ giờ phút đấy đến nay, có lẽ sẽ không ai tin rằng, cuộc sống gần gũi vợ chồng của chúng tôi không quá 5 lần và 2 vợ chồng tôi sống như hai người bạn trong một gia đình. Thậm chí 2 năm gần đây chúng tôi còn ngủ riêng mỗi người một phòng. Không tình cảm, không gần gũi, không chia sẻ cũng không đi chơi, chồng tôi sống thờ ơ với cuộc sống, không thích gì, không cần gì và cũng không muốn gì.

Thời gian đầu chung sống tôi không hiểu tôi đã có lỗi gì mà anh lạnh nhạt với tôi như vậy, tôi là một người đàn bà, một người phụ nữ, tôi rất cần được yêu thương, được chia sẻ, được sống hạnh phúc. Chồng tôi vẫn như một tảng băng lạnh lùng, tôi đã cố gắng rất nhiều để cuộc sống được tốt hơn. Tôi nói chuyện hỏi han, ngọt nhạt với chồng những mong chồng thay đổi. Mỗi tối tôi chăm chút làm đẹp để quyến rũ chồng, tôi cố gắng kìm nén sự tự ái để chủ động ôm lấy anh khi ngủ, nhưng chỉ 5 phút là anh quay lưng lại và ngủ đến sáng, để mặc tôi nằm khóc suốt đêm.

Đêm này qua đêm khác, mỗi đêm với tôi dài hàng thế kỷ, nhìn chồng ngủ con ngủ, tôi ngồi đấy sao mà cô đơn lạc lõng đến thế. Tôi với anh như người xa lạ, tôi nói nhẹ nhàng mãi rồi cáu gắt, rồi điên lên đập phá đồ đạc anh cũng không phản ứng gì. Tôi đã hỏi nếu không yêu tôi thì tại sao lấy tôi làm vợ, nếu anh không cần gia đình thì đừng sống như ngày hôm nay. Anh cũng không có câu trả lời cho tôi, và ngày tiếp ngày cuộc sống tẻ nhạt đấy vẫn diễn ra đều đặn.

Tôi từng yêu cầu và đưa anh đến khám ở một phòng khám nam khoa, họ kết luận rằng anh chẳng làm sao cả, rồi họ cũng cho một đơn thuốc để uống, anh âm thầm vứt đi và chẳng thay đổi gì. Mỗi lúc nghe bạn bè tâm sự chuyện gia đình, vợ chồng, họ vui đùa, họ yêu nhau, tình cảm với nhau sao mà tôi tủi thân đến thế, nước mắt cứ chảy ngược trong lòng.

Bạn thân tôi, người biết chuyện đều nói chắc chắn anh có người đàn bà khác rồi, thà rằng là như vậy, có lẽ tôi đỡ đau lòng hơn. Sống với nhau 10 năm, tôi hiểu anh không phải là người trăng hoa và anh cũng không có điều kiện (thời gian và tiền bạc) để làm việc đó, chỉ vì anh không quan tâm đến người khác giới.

Có những lúc tôi đã nghĩ đến giải pháp chia tay để giải thoát đi cuộc sống tâm lý nặng nề đó, nhưng tôi không làm được. Nhìn đứa con gái bé nhỏ không tội tình gì, tôi vì ích kỷ bản thân mà vứt đi gia đình của con, vì những người thân trong gia đình và vì anh không phải là người xấu xa tôi lại tiếp tục chịu đựng sự cô đơn đó.

Cho đến một ngày tôi gặp một người đàn ông, sự bất hạnh tiếp theo của cuộc đời tôi. Tôi đã tin anh ta là chỗ dựa tinh thần trong cuộc hôn nhân của mình, tôi đã tin anh ta là người tốt, biết yêu thương và chia sẻ cuộc sống cùng tôi và tất nhiên là bù đắp sự thiếu thốn trong cuộc sống gối chăn của tôi.

Anh ta đã có gia đình và cũng như kịch bản xưa cũ của các anh chàng có vợ khác, tôi vẫn tin anh ta một cách ngớ ngẩn và mù quáng, nào là gia đình không hạnh phúc, nào là vợ không quan tâm... Tôi vẫn tin và không vì một cái gì, tôi mờ mắt vì nghĩ mình được yêu, tin vào những lời đường mật mà nghĩ rằng mình là người quan trọng. 30 tuổi rồi mà tôi ngớ ngẩn như một đứa trẻ con để anh ta dẫn dắt vào trò chơi, kịch bản của anh ta.

Anh ta luôn tỏ ra là một người yêu tôi hết lòng, anh ta ghen tuông cấm đoán tôi tất cả mọi việc trong cuộc sống, đi đâu làm gì, mặc quần áo gì, đang làm cái gì. Tôi ngột ngạt không thở được, chỉ cần tôi trái ý là anh ta chửi bới không tiếc lời, thóa mạ tôi bằng những lời lẽ dơ bẩn nhất. Thật kinh khủng! Đọc đến đây các bạn sẽ nói tại sao tôi ngu như vậy, tại sao lại để anh ta xúc phạm như vậy?

Nhưng thật sự tôi không biết phải làm gì, có những lúc tôi nhẹ nhàng phân tích để mong anh ta thay đổi, có những lúc không chịu đựng được tôi điên lên cãi nhau, đánh nhau với anh ta. Rồi có những lúc tôi bỏ mặc tất cả mọi hành vi của anh ta, coi như chết rồi. Nhưng anh ta không để tôi yên, tìm đủ mọi lý do đủ mọi hình thức, dọa nạy chửi bới rồi lại lạy van tôi tha thứ, anh ta biện hộ cho tất cả là do yêu tôi quá.

Tôi đã cầu xin sự buông tha của anh ta hàng ngàn lần, nhưng anh ta không để cho tôi yên, cầu xin không được thì dọa nạt, thâm chí còn nhắn tin nặc danh nhục mạ tôi vào máy điện thoại của chồng tôi. Tôi đã gặp phải con ác quỷ đội lốt người mà không có lối thoát.

Sau này qua một người quen của tôi làm ở công ty của anh ta còn cho tôi biết rằng anh ta có cuộc sống gia đình hoàn toàn hạnh phúc, không như những gì tôi đã biết. Và tôi trở thành người đàn bà phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, như vậy còn chưa đủ, ngoài tôi ra anh ta còn nổi tiếng là một người đàn ông lẳng lơ chuyện trai gái. Anh ta sẵn sàng lên giường với tất cả các loại đàn bà vây quanh mình, vì anh ta luôn tạo cho mình vỏ bọc đẹp, tốt mã, tốt tiền và tốt xe, vậy nên có vô số những kẻ mù quáng như tôi.

Chưa hết, tôi làm ở một đơn vị nhỏ trực thuộc Tổng công ty của anh ta, nên anh ta có điều kiện để không ngừng tung tin nói xấu tôi từ công việc cho đến các mối quan hệ của tôi. Giờ đây anh ta còn thêu dệt, đồn thổi rằng tôi đang cặp kè với người đàn ông này kia để anh ta trắng tội và không liên quan đến con đường công danh sự nghiệp của anh ta.

Tôi viết ra những lời này không biện hộ cho sự sai trái của mình khi nhắm mắt đến với một người đàn ông khác. Nhiều lúc tôi chỉ nghĩ đến cái chết, nhưng nghĩ đến đứa con gái tôi lại cắn răng chịu đựng, chịu đựng và chịu đựng.

Phương


Theo VnExpress

Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác