Đôi Tay Người Mù - Ngôi nhà của những tấm lòng nhân ái

Đôi Tay Người Mù - Ngôi nhà của những tấm lòng nhân ái

26 - 3 - 2011

(Thanhtravietnam.vn) - PV Thanhtravietnam.vn đã có buổi tiếp xúc với anh Châu Cao Minh vào một buổi sáng đầu năm. Anh là người đã cố gắng với nghị lực phi thường để xây dựng nên ngôi nhà nhỏ, mang tên Đôi Tay Người Mù. Đây là nơi mở rộng vòng tay đón những người bất hạnh, tật nguyền, những mảnh đời bất hạnh tìm đến nhau để sẻ chia, đùm bọc lẫn nhau trong vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc đời.


“…Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, ba tôi mù từ nhỏ. Gia đình tôi ba đời giữ mộ nhà thơ yêu nước Nguyễn Đình Chiểu. Với tình thương và lòng kính trọng người cha suốt đời sống trong tăm tối với đôi mắt mù lòa từ lúc mới ra đời, tôi đã nhiều đêm nuốt ngược nước mắt vào lòng, nguyện sẽ đem hết sức mình để có thể giúp đỡ những người bất hạnh như cha tôi. Cha tôi đã ủng hộ và hết lòng khuyến khích tôi khi biết được những khát khao, dự tính của tôi. Cha mẹ tôi đã nuôi tôi trong muôn vàn khó khăn, cực nhọc hầu mong tôi vượt khỏi vùng tăm tối của dốt nát, của sự hèn nhát, khiếp nhược. Trong nghèo khó, tôi vươn lên và vào được cao đẳng, thuộc Trường Đại học Công nghiệp TP. HCM trong niềm vui vô bờ của cha mẹ tôi. Với hoàn cảnh và sinh kế chật vật, tôi tạm bằng lòng với bản thân trong học vấn. Trong thời gian đầu theo học cao đẳng, tôi đã luôn dành tâm trí để phác họa, hoạch định dự tính của mình. Khởi đầu, khi bàn bạc với vài người bạn trong lớp, tôi được nhiều người tán thành, hoan nghênh. Nhưng tiếc thay, lại có một số người cho rằng tôi lo chuyện “bao đồng”, rằng “dã tràng xe cát”, v.v… Những ý kiến của họ không phải không có cơ sở. Bởi tôi vẫn luôn là một sinh viên nghèo, chắc chắn sẽ… “ăn chưa no, lo chưa tới”. Thế nhưng, bằng những cố gắng hết sức mình, với sự giúp đỡ của bạn bè và những người có lòng nhân ái, trong 3 năm liền trong khóa học, tôi cùng bạn bè tổ chức được chương trình “Bữa cơm tiếp sức” , một chương trình giúp đỡ người mù và trẻ em đường phố.

Còn nhớ, những ngày đầu tiên trong chương trình “Bữa cơm tiếp sức”, chúng tôi đã rớt nước mắt vì thương tâm, vì hạnh phúc khi thấy được những chén cơm đạm bạc của chúng tôi phần nào xoa dịu được những sự tủi thân, kham khổ của những mảnh ghép cuộc đời. Chúng tôi nắm chặt tay nhau lúc nào không biết. Kết quả vượt khỏi dự kiến và lòng mong đợi khiến chúng tôi căng người trong những ngày kế tiếp để giữ vững chương trình này nhằm sẻ chia một cách thiết thực với những người đã tìm đến chúng tôi trong niềm tin vào tình người.
Một số thành viên của Đôi Tay Người Mù
Trong những lần làm công tác xã hội đó, tôi trăn trở cho số phận và hoàn cảnh của những người kém may mắn hơn mình. Tận đáy lòng, tôi muốn giúp họ và cả bản thân tôi thoát nghèo, vì thế tôi đã lập nên dự án “giúp nhau sinh kế” để những người khó khăn cùng tương trợ lẫn nhau. Dự án được bày lên giấy… 2 năm mà không ai quan tâm dù tôi đã cố thuyết phục thầy cô, bạn bè… Không nản lòng, sau khi tốt nghiệp, tôi vẫn bận rộn, day dứt với dự định của mình. Tôi xoay sở và dành hết tâm trí cho dự định đó đến nỗi có những lúc thấy vô vọng.

Nhưng, may mắn thay, như cơ duyên run rủi, tôi gặp được người thông hiểu và có lòng thương yêu mọi người, giúp cho tôi mượn vốn không lãi suất để thực hiện dự án. Tôi mừng đến mất ngủ nhiều đêm, chỉ mong đến sáng là bật dậy lo cho công việc của mình. Thế là dự án của tôi được khởi đầu trong háo hức, phấn khởi. Đối tượng ưu tiên của dự án là những người mù. Họ phải có việc làm để mưu sinh, để trút đi mặc cảm tàn phế, vô dụng luôn ám ảnh họ. Một ngôi nhà nhỏ mang tên “ĐÔI TAY NGƯỜI MÙ” ra đời với 10 thành viên ban đầu, trong đó có 5 em khiếm thị, 2 sinh viên nghèo, 2 học sinh nghèo và một người chị 20 năm làm nghề giúp việc. Mười người là mười hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh…”.

Đến với ngôi nhà ĐÔI TAY NGƯỜI MÙ để tận mắt chứng kiến, mới thấu hiểu, cảm nhận được những khó khăn của anh Minh cùng bạn bè, người thân đang cố gắng chung sức, chung lòng cố gắng giữ vững ngôi nhà trong nghĩa tình và lòng nhân ái. Ở một góc phòng, một cô gái lặng lẽ ngồi nhặt nhạnh, tỉa tót những lá rau xanh. Một nét buồn bã thoáng qua đến chạnh lòng khi cô mỉm cười một mình như dặn lòng thanh thản. Anh Minh nói: “ Đây là Thúy, 21 tuổi. Cha em đã bỏ hai mẹ con em khi em mới chào đời, vì thấy em xấu xí, mù lòa. Lớn lên, vì tính tự lập và không muốn là gánh nặng cho mẹ, Thúy đi bán vé số kiếm sống. Có lần đi ngang cầu bê tông bị ngã xuống sông, may mắn có người cứu sống. Sau cái té ngã kinh hoàng ấy, Thúy không dám đi bán nữa. Được giới thiệu, em vào học và sinh hoạt tại chùa Kỳ Quang Quận Gò Vấp; được học nghề xoa bóp, bấm huyệt. Giờ đây Thúy không phải lang thang bán vé số nữa vì mái ấm “ Đôi Tay Người Mù” đang che chở cho em”. 

Tất cả những thành viên trong ngôi nhà đều tự làm lấy những công việc trong nhà, không ai ngồi chơi hay nạnh việc cho người khác. Một không khí chan hòa tình yêu thương như thể họ là anh chị em ruột rà. Tiếng nói cười thi thoảng vang lên. 

Kia là Phong, 22 tuổi. Chàng trai đang tự xoa nắn đôi tay vì nhức mỏi. Đôi mắt của Phong đã mù từ khi còn ấu thơ. Phong sống với người mẹ lam lũ gần 60 tuổi. Bà gầy yếu, tần tảo bán từng bó rau hái được ngoài mương, ngoài vườn để kiếm sống và nuôi con. Phong không có anh em. Người cha bệ rạc, say xỉn, suốt ngày lang thang ngoài đường, bỏ mặc mẹ con em lam lũ kiếm sống. Phong từng được học tại trường nuôi dạy trẻ khuyết tật Bến Tre. Học hết lớp 9, Phong tự lập bằng nghề bán vé số. Hai mẹ con Phong cùng nương tựa nhau trong căn nhà nhỏ tại huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Được bạn bè giới thiệu, Phong tìm đến Trường nuôi dạy trẻ mồ côi và người tàn tật Hóc Môn để xin học nghề xoa bóp, bấm huyệt vì đây là nghề sẽ giúp em thoát khỏi khó khăn. Và sau cùng, chàng trai đã tìm đến ngôi nhà đầy ắp tình người này. Phong luôn hy vọng có được việc làm ổn định để em được trọn hiếu với người mẹ đang lầm lũi, đơn độc ở quê nhà…


Đến để cảm nhận và sẻ chia. Thật sự, không có bút nào, trang giấy nào có thể kể cho xiết những mảnh đời bất hạnh nơi đây. Anh Minh với nét lo âu không giấu được: “Giờ đây, sau hơn một năm ngôi nhà ĐÔI TAY NGƯỜI MÙ ở Phường 1, Q. Gò Vấp hoạt động đời sống các em đã tốt hơn. Nhưng tận đáy lòng, chúng tôi không khỏi băn khoăn, lo lắng. Đó là những nỗi bất an thường làm chúng tôi và cả các thành viên bất hạnh nhiều lần nơm nớp, giựt mình nửa đêm khi nghĩ đến tương lai và sự tồn tại của ngôi nhà. Một ngày nào đó, vì nhiều nguyên nhân, nhất là về tài chính, tổ ấm này không còn nữa, họ sẽ về đâu, họ sẽ như thế nào?”. Người chị gái từng 20 năm làm nghề giúp việc nói bằng giọng trầm buồn: “Có phải chăng chúng tôi sẽ lại tiếp tục trở thành gánh nặng cho xã hội? Có phải chăng các em trai, gái mù lòa, tàn tật sẽ trở về đường phố, mưu sinh trên từng bước dò dẫm đau thương?”. Chị đã về ngôi nhà này với tất cả công việc nặng nhọc hơn cả nghề giúp việc. Đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ, săn sóc từng thành viên trong nhà… mà không một lời kêu ca, chị đã lấy lại cân bằng trong tâm hồn. Công việc đã khiến chị trưởng thành, chị nói vậy.

Thanhtravietnam.vn đăng tải những nỗi niềm của anh Châu Cao Minh và những người đang kề vai sát cánh với anh trong nỗ lực sẻ chia những khó khăn với những người bất hạnh. Hoài bão lớn nhưng lực bất tòng tâm, anh thiết tha kêu gọi sự quan tâm và hỗ trợ của chính quyền địa phương và các cấp lãnh đạo, các tổ chức từ thiện, nhất là những vị mạnh thường quân góp phần chung tay làm giảm bớt nỗi bất hạnh cuộc đời. Dự án giúp nhau sinh kế còn nhiều gạch đầu dòng, là dự án tâm huyết của anh Minh và bạn bè trong mong muốn giúp được nhiều người khó khăn, cơ nhỡ góp phần cùng đất nước thực hiện công cuộc xóa đói giảm nghèo, ổn định kinh tế, thực hiện an sinh xã hội.

Mỹ Ánh
Nguồn: http://thanhtravietnam.vn/vi-VN/News/tintucsukien/2011/03/10907.aspx
http://www.massagenguoimu.com/2012/05/oi-tay-nguoi-mu-ngoi-nha-cua-nhung-tam_08.html 


Bình luận

Các tin đọc nhiều

Các tin khác